CHAP 66:
Năm mèo đáng ra phải bàn chuyện mèo bắt chuột, mà bàn chuyện chuột bọ thì chán ngắt..
Thôi, được nghỉ chút kể tiếp cho bà con nghe chuyện về hổ ở Lào và khu ba biên “tam giác vàng” một thời.
Chuyện về hổ thì tôi được chứng kiến nhiều và từng bắn nó khi nó định thịt chúng tôi, và nghe kể lại cũng có, chuyện thợ săn, phường săn kể, chuyện ở rừng, thậm chí là chuyện về “ma hổ” nữa.
“Ma hổ” thì tôi không tin lắm, vì nói thật, tôi chưa thấy nó bao giờ cả, tai thì nghe nhiều rồi nhưng phải mắt thấy nữa thì mới tin. Nhưng có nhiều người rất đáng kính đáng tin, kể lại cho tôi nghe, chẳng biết đánh giá ra sao..chỉ biết kể lại cho mọi người nghe chơi, và tôi sẽ bỏ bớt những chi tiết quá hoang đường nhé.
Vừa rồi, khi tụ tập với mấy anh bạn chiến hữu cũ, được nghe anh kể lại chi tiết hơn một câu chuyện mà ngày trước lúc ở ba biên chúng tôi từng được nghe kể, anh là người lai Hoa – Lào, sinh ở Miến Điện nhưng hiện tại thì sinh sống tại quận 5 Sài Gòn.
Khi ở Hủa Xây, BoKeo Lào, chúng tôi ở thung lũng Pà O, người địa phương gọi là núi Pà O, ngọn núi này cùng nằm trong dãy Dangrek kéo dọc biên giới Lao Cam Thai, bên trái phía Tây là Miến Điện vùng cao và trồng rất nhiều cây thuốc phiện, nơi đó gần như vô chính phủ và rất nguy hiểm, người dân gần như ai cũng có vũ khí quân dụng, thậm chí cả trung liên RBD vác nghênh ngang, họ canh tác cây anh túc và nấu nó thành thuốc phiện sau đó bào chế trưng cất ra heroin và buôn bán cũng như sử dụng công khai, mỗi một đám người đều như một đội quân thực thụ với súng đạn đầy mình.., tôi cũng từng xem họ nấu thứ chất chết người đó từ cây, cành, hoa quả và rễ cây anh túc đó ra thành thuốc phiện, mùi thơm rất ma quái và lạ lùng, ai cũng hút thứ đó kể cả phụ nữ và trẻ em, thậm chí những em bé mới sinh chưa biết hút thì người lớn hut rồi phà hơi vào miệng chúng, họ rất khoẻ dù thời tiết và cuộc sống, điều kiện sống nơi đó rất khắc nghiệt, tôi cũng có hút thử thứ đó vài lần. Thuốc phiện thì rất lạ, nó ko như thuốc lá hay thuốc lào, dù cùng là thực vật mà ra, chưa hút bao giờ hút cũng ko bị sặc ho hay khó chịu, mà khói cũng ko như thuốc lá thuốc lào, nó êm dịu, thơm và ngọt ngọt..nhưng khi say (phê) thì ối giời ơi luôn, ba bốn ngày ăn gì nôn đấy, người cứ chao đảo bồng bềnh.
Ăn thứ lá non nó nấu với thịt gà, loại gà lông xù như quả bóng và chân ngắn tũn nhưng thịt rất ngon, không chê vào đâu được..ăn sống cũng được, lá anh túc có vị đắng nhưng hậu ngọt ngọt…ăn xong thì say thấy ông bà ông vải.
Ở khu vực đó thì toàn rừng núi, núi đá pha đất, và rừng thì nguyên sinh đại ngàn tới âm u, sáng đẹp trời thì cũng phải 10 giờ mới thấy mặt trời, trong rừng luôn có một thứ gì đó lờ mờ như khói như sương mà người ta vẫn hay gọi là lam sơn chướng khí vậy.
Thú rừng thì nhiều vô kể, dân ở nhiều mường bên phía Lào chỉ sống bằng nghề săn bắt hái lượm những thứ lâm thổ sản từ rừng ra thôi, họ có trồng cả lúa nếp nương nữa, thứ nếp hạt dài và nhỏ chứ không tròn.
Từ Hua khong đi vào chỗ chúng tôi thì gần nhưng phải qua nhiều ghềnh thác nguy hiểm của dòng Mekong, đi hướng Pác Thạ sang thì dễ đi hơn nhưng đường xa và nguy hiểm kiểu khác, vì nơi đó có nhiều mỏ vàng và đá quý gì đó nên những thành phần vô chính phủ khá nhiều, đường núi thì hoang vu và vắng vẻ còn một mối nguy hiểm nữa là thú dữ, đặc biệt là hổ.
Hổ ở nơi này thì nhiều, cho tới tận giờ tôi nghe nói vẫn còn, còn ngày đó thì nó là nỗi khiếp sợ của dân mường, bản và nỗi e ngại của chúng tôi mỗi khi di chuyển qua rừng, mỗi khi động rừng hay có trăng là chúng thi nhau gầm rú khắp nơi à uôm nghe kinh cả người, rất nhiều lần tôi thấy nó tận mắt, chỉ cách chừng mấy chục bước chân. Con hổ vàng sậm vằn đen to như con bò bước lững thững và quay nhìn chúng tôi bình thản, đuôi ngoe nguẩy như con rắn cạp nong chẳng chút gì là sợ sệt cả..
Hổ nơi đó nhiều, và nó ăn thịt người cũng nhiều.
Tôi nhớ có lần đọc và nghe trên mạng mấy anh iu túp bơ kể chuyện đi săn, anh Hoàng gì đó kể chuyện anh đi săn và theo luật săn thì phải im lặng suốt chuyến đi..chả hiểu sao nữa.
Những người dân ở vùng núi cao, vùng sâu thường cất giữ rất nhiều bí ẩn của con người, những bí ẩn đó nếu không thấy tận mắt mà chỉ nghe kể không thôi thì rất khó tin bà con ạ, những “bùa phép” “thuật chú” của họ rất bí ẩn và kỳ lạ, không riêng tôi được thấy mà có rất nhiều người từng thấy, và có nhiều những nhà nghiên cứu nghiêm túc những thứ bí ẩn đó cũng phải sửng sốt hoang mang.
Thợ săn thì nhiều, nhưng thợ săn hổ thì ít thôi, và họ có nhiều cái khá bí ẩn và lạ lùng. Tôi đã từng viết về những thợ săn hổ ở bài cũ nào đó trong trang tôi, nhưng tôi cũng bỏ bớt đi nhiều chi tiết khó tin hay bí ẩn, vì tôi không thích sự mê tín hoang đường thiếu căn cứ.
Chắc hẳn mọi người đã từng nghe chuyện ngậm ngải tìm trầm, đi săn hổ cũng na ná vậy đó. Thợ săn hổ và phu trầm có nét giống nhau là rất kín tiếng, họ kiêng kỵ nói dối nên chỉ im lặng khi không muốn nói ra điều gì đó.
Anh bạn tôi từng là thợ săn hổ, lang thang khắp thâm sơn cùng cốc, và có những chuyện cho tới tận bây giờ gần 40 năm rồi tôi mới có dịp hỏi anh và nghe anh thổ lộ nhiều điều, khi đã rửa tay gác nỏ về phố.
Hổ với dân rừng núi là con vật linh thiêng, thợ săn bình thường không săn nó, họ e sợ nó và gọi nó bằng những cái tên như ông ba mươi, ông kễnh, ngài, khái..vv
Khi những con hổ tấn công và ăn thịt con người quen mồi thì thợ săn mới phải ra tay, ở Lào lúc loạn thổ phỉ thì xác chết nhiều, và loài hổ bỗng nhiên không phải đi săn cũng có đặc sản bày sẵn, có những con hổ già hay què cụt chân, như giai thoại hổ ba chân ở Đông Nam bộ VN xưa, đơn giản và chẳng phải ghê gớm gì, chỉ là chúng không còn đủ sức để săn những con mồi khác vì những con mồi khác đòi hỏi nhiều sự khó khăn hơn con người, con người ở góc độ nào đó có thể là chúa tể, nhưng khi gặp cọp giữa rừng thì..xin lỗi, chỉ là cục xúc xích cho hổ nếu không phải phường săn có vũ khí và đông người. Nếu đang đi giữa rừng mà bất chợt gặp hổ thì tôi đảm bảo rằng những người bạo gan nhất chắc chắn cũng phải bủn rủn rụng rời tay chân khi đối diện với con hổ to như con bò cặp mắt sắc lạnh đầy vẻ chết chóc cùng những nanh vuốt và sức mạnh khủng khiếp trong khối cơ bắp..
Khi vồ dễ, ăn lại ngon thì chúng quen hơi thôi, ban đầu là xác chết sau thì là người sống.
Thợ săn hổ loại đó là những người đặc biệt, ngoài sự dạn dày kinh nghiệm họ còn sử dụng một thứ hộ thân nữa, đó là “ngải”.
Trong phường săn không phải ai cũng có thể ngậm ngải, thường là người đầu phường, chủ top..đã ngậm ngải thì phải im lặng, những bạn săn cũng dạn dày kinh nghiệm, thạo việc nên chỉ cần làm theo hiệu lệnh của đầu phường.
Khi đi có thầy cúng tới cúng khấn đàng hoàng, và kiêng kỵ khá nhiều, khi xuống thang họ phải đi thẳng không quay lại, không đi qua gầm sàn, chỉ đi lúc mặt trời lặn.
Ngải và “luật” dùng ngải cũng là điều bí ẩn, tôi sẽ kể cho mọi người nghe thêm vào dịp khác.
Khi người thợ đi săn hổ người ở nhà của họ cũng phải kiêng kỵ khá nhiều, sở dĩ họ phải vậy vì con người giữa đại ngàn và đối đầu với chúa sơn lâm thì ngoài kỹ năng ra thì đức tin tinh thần của họ là Thần Thánh thôi chứ còn ai nữa.
Đầu phường sẽ đi trước, bạn săn theo sau nói chuyện thoải mái nhưng không được phép nói chuyện với đầu phường đang ngậm ngải, và khi rình hổ cũng không được nói, vì giống hổ tinh khôn, mũi cực nhạy, nó có thể đánh hơi thấy con người từ rất xa nhất là trong đêm, khi rình hổ thì họ phải phơi sương và thoa lá kép giã ra để không còn mùi người, điểm mà không giấu mùi được là hơi thở và khí thoát ra khi nói nên họ phải ém hơi vậy, còn đầu phường ngậm ngải thì không được nói.
Khi ngậm ngải thì đầu phường dường như thay đổi, họ như được có thêm kỹ năng không phải của con người bình thường nữa, họ có thể nhìn trong đêm, nghe và ngửi từ rất xa, thậm chí nhắm mắt lại đi họ cũng không bị vấp té- điều này tôi thấy tận mắt nên không nói quá, khi lần đầu đụng đám thợ săn hổ tôi còn tưởng người đầu phường bị câm, rất lạ lùng và bí ẩn- người đầu phường sẽ dẫn dắt bạn săn lần theo dấu vết hổ và nhử hổ bằng mồi thịt, rình và bắn…
Hổ vồ người và ăn mồi theo trăng, đầu tháng nó sẽ ăn từ đầu, giữa hay cuối tháng nó sẽ ăn chân trước, và bộ lòng ruột nó sẽ luôn bỏ đó tha đi giấu và ăn sau cùng khi đã bốc mùi, với con mồi là thú nó lại không ăn như vậy, luôn ăn từ đầu..
Người ta nói nhiều về con người khi bị hổ vồ thường thành ” ma trành, ma khái” gì đó, họ nói rằng những hồn ma đó không siêu thoát và luôn theo con hổ đó chỉ cho nó bắt những người khác để thế mạng cho mình..tôi chỉ nghe kể vậy và cũng đã có lần nhìn thấy vài chuyện lạ lùng, nhưng cũng không dám nói chắc rằng điều đó đúng hay sai..
Nhưng “ma trành, ma khái” là một thứ gì đó rất kinh khủng với người sơn cước rồi, nhưng còn một loại ma cũng “trành, khái” vậy mà kinh khủng hơn nữa, theo lời họ kể lại thôi chứ tôi chưa được nhìn thấy bao giờ.
Đó là ma người thợ săn đầu phường..nếu con hổ quá ghê gớm, như họ nói nó có tinh rồi thì nó sẽ mạnh hơn “ngải” và nó sẽ bắt lại người đầu phường kia, vong hồn “ngậm ngải” kia mới thực sự đáng sợ hơn những loại “trành khái” bình thường..
Không riêng người đầu phường đó bị hổ vồ ăn mà cả dòng họ nhà đó còn bị nạn nữa, hổ sẽ bắt mỗi năm một người nhà.
Thợ săn hổ bị hổ vồ chết họ thường cúng bái rất cầu kỳ, các thầy mo thầy giàng sẽ phải cúng xin rất lâu, và có mộ chôn thì họ cũng phải dùng cọc gỗ đóng và quây cọc cẩn thận xung quanh, thường thì chẳng ai dám tới gần, tôi từng nhìn thấy một ngôi mộ như vậy từ ngã ba Pác thạ vào Lim Phoi, ngôi mộ đó chỉ chôn mỗi cái đầu sọ còn sót lại của người thợ săn, nó cứ to dần ra theo thời gian như một cái gò nhỏ, ngay gần con đường mòn, sau đường làm to ra thì công binh cũng né chứ không dám đụng vào cái gò mả đó.
Ma đầu phường họ hay gọi là ma hổ, theo như bạn kể lại thì nó có hình dáng nửa người nửa thú không rõ ràng như những ” ma thường” và đêm có trăng thường hay ngồi phía ngoài nhà nhìn vào trông như một bụi cây, cứ mỗi trăng họ phải cúng cho nó một lần bằng thịt sống, tiết và củ sả rồng, tôi có nghe nói sả rồng cũng là một loại ngải gì đó, không rõ đúng hay không nữa..
Nếu không cúng đủ nó sẽ rung nhà sàn suốt đêm chẳng ai ngủ nổi và con nít cứ khóc ko chịu nín…
Người vùng sơn cước rất sợ mồ mả chôn xác người bị hổ vồ, hoặc nhà ai có người bị hổ ăn thịt, đi rừng săn đêm thì họ dám nhưng ban ngày bảo tới gần những ngôi mộ đó thì chẳng ai dám, thậm chí hỏi chuyện họ cũng không dám kể hoặc nói tới nhiều, nhất là vào buổi tối..dường như họ kiêng kỵ nhắc tới những thứ đó.
Có lần tôi tưng nghe người ta kể về loài ma hổ…ma trâu, rồi ma gà, ma chó…chẳng rõ thực hư sao, nhưng tôi nghĩ vạn vật đều có linh, nhất là loài hổ..thì cũng có thể lắm chứ, vì lời đồn chắc chắn nó cũng phải bắt nguồn từ những gì có thật từng xảy ra hoặc nhiều người biết và thấy. Tôi tin vì nếu như ai từng biết về loài này thì mới thấy rõ..đêm có trăng mà nghe nó à uôm giữa rừng, hay nó ngửa cổ ngắm trăng, rồi bắt chước tiếng những con thú khác kêu hay kêu như người cười trong rừng hoang thì khối người tè trong quần chạy không nổi chứ ở đó mà không với tin… nổi gai ốc và ớn lạnh là cảm giác của tôi khi nghe thấy những âm thanh đó trong đêm trăng, khi rừng có hổ về thì im phắc tiếng chim thú, chỉ còn tiếng con chim gọi hồn te rétttt te réttt kêu đều đều buồn thảm trong đêm, loài này cũng lạ, nó cứ bay theo con hổ trong đêm và tiếng kêu nghe thật rợn người..
Lại bận việc rồi, rảnh tôi sẽ kể tiếp nhé.
Chúc mọi người ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ ạ
Chào anh chị em Quảng Ngãi ạ, hẹn gặp lại.