CHAP 85:
CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI EM.
Tôi vừa ngồi với nó hai ngày một đêm, hàn huyên tâm sự đủ thứ chuyện, tuy ở hai đất nước nhưng gần như năm nào chúng tôi cũng gặp nhau một hai lần, nó từng sang Việt Nam ăn tết cùng tôi một lần, anh em đưa nhau đi lang thang ra tận những vùng núi cao của miền Bắc, miền Nam thì nó đi suốt rồi, chỉ chưa ra Bắc, nó giàu lắm nhưng ra đây phải đi cùng các anh mới vui chứ mình em em không muốn đi, nó nói vậy.
Cậu em này là một người khá đặc biệt, nó từng nắm giữ nhiều cương vị thời chiến và cả thời bình, nhưng hôm kia khi ngồi với tôi thì nó lại là một thầy tu rồi.
Nó tuổi Canh tuất, Thiên can địa chi của những người giỏi, từng là cựu sĩ quan chỉ huy của những đơn vị tử thần trong cái trung đoàn cận vệ sát thủ nhất của chế độ Khmer đỏ xưa, sau theo quân chính phủ, chúng tôi cùng hợp tác với nhau vài ba năm, cậu em này và hai người anh nữa mà có lần tôi từng kể, là người rất giỏi nên ở bất cứ địa vị nào cũng như một ngôi sao trong con mắt của tôi.
Năm 2008 tôi có qua chơi với nó, khi đó nó còn đang làm việc, đùng cái tới năm 2012 thì gặp tôi nó nói đã về nghỉ và đang kinh doanh..sòng bạc rồi. Mỗi người một lý tưởng và quan niệm sống khác nhau nên tôi cũng không thắc mắc gì vì tình cảm anh em dành cho nhau vẫn như xưa.
Rồi năm 2014 tôi ra Hà Nội thì nó qua chơi và ăn tết cùng tôi, thấy nó có vẻ trầm trầm khác lạ, anh em lang thang đi núi chơi với nhau, tôi cũng không tiện hỏi nhiều về công việc, chỉ hỏi còn làm sòng bạc không, nó nói em bỏ hết rồi anh ạ…rồi khi uống rượu ngô sán lùng tới say lăn đùng ra thì nó tự kể mọi chuyện…
Nhà cậu em có bảy anh chị em, ba chị gái và bốn anh em trai, người cha thì làm việc trong chính phủ thời Xihanuc và đã bị giết, cả bốn anh em trai đều theo Khmer đỏ hai người đã chết, chỉ còn lại cậu và một người anh nữa với ba người chị gái cùng bà mẹ.
Thời khmer đỏ thì chỉ có những gia đình có người làm trong chính quyền hoặc có chức vụ gì đó hay có “quan hệ” mới được phép ở lại thành phố, còn lại tất cả phải đi lao động khai hoang, kiểu như đi “kinh tế mới” ở ta sau giải phóng, nếu tự động đăng ký đi thì sẽ được chúng cho đi tới nơi đăng ký đến, còn không tự giác đi sẽ bị chúng lùa vào những “công xã” lao động khổ sai, vào cái địa ngục trần gian đó thì bảy phần chết chỉ có ba phần sống sót.
Quê cậu thì ở Kratie, nhưng khi các anh em theo khmer đỏ thì họ được chuyển lên thủ đô và được phân những ngôi biệt thự mà lũ Polpot đã cướp của những người dân để ở.
Cha của cậu em này và cả bốn anh em trai đều là những người luyện bùa và theo thầy bùa, cha cậu luyện được tới cấp “thầy” và khi cha chết thì người anh cả kế nghiệp, cậu em và những người anh em khác chỉ là theo thôi chứ chưa làm được “thầy”, nôm na như kiểu chú tiểu và những ông sư vậy.
Sau khi khmer đỏ tan rã thì cậu cùng người anh còn sống đó theo chính quyền mới vì bị bọn khmer đỏ xếp vào diện “thanh trừng”, những kẻ mới lên sẽ thanh trừng những lính dưới quyền của kẻ bị hạ bệ..hai anh em cậu đã thoát và kéo theo cả đám lính ra hàng, họ được phục chức và tiếp tục chiến đấu chống lại khmer đỏ cùng quân chính phủ.
Sau khi mọi thứ yên ổn trở lại thì cả nhà về xum họp lại ở thủ đô, rồi hai anh em lại rẽ ngang theo nghề kinh doanh làm ăn, họ cùng những người khác và cả những quan chức hùn vốn mở sòng bạc, ở Cam thì cờ bạc được chính quyền cấp phép, ai có tiền có thế lực đều có thể làm, sòng bạc mọc như nấm sau mưa ở khắp nơi và không riêng gì dân bản địa tới sát phạt mà nơi đó hội tụ đủ các đệ tử của bác thằng bần ở khắp thế giới đổ về thi nhau bán nhà ra đê ở, với tham vọng gỡ lại những gì đã mất và mất luôn những gì đang có nữa.
Tôi hỏi về những góc tối của thế giới cờ bạc, về những sòng, sới..ở Cam và Thái..trầm ngâm một lát rồi nó thủng thẳng nói; Anh hai hỏi thì em không có giấu anh đâu, vì anh hai biết và tin tâm linh nên nói anh tin, ngoài thế lực ánh sáng là lắm tiền, nhiều quyền và băng đảng thì còn thế lực bóng tối nữa, em hỏi anh với những người anh biết từng phất lên nhờ trúng bạc, anh thấy có ai còn giàu không, hay thân tàn ma dại cả rồi, chết rục xương hay đi ăn mày ăn xin đầu đường xó chợ rồi??
Ờ..nghe nó nói tôi ngẩn người suy nghĩ, quả đúng là vậy. Bao người tôi từng quen biết và gặp, có nhiều người ở Việt Nam, nhiều người ở nước ngoài, nếu chỉ là vui thoáng chốc thì không nói, còn lậm sâu vào trò này thì quả là nát xác hết cả, có nhiều quý ông quý bà, quý cô, có nhiều quan chức chơi ở phòng riêng khi qua đây còn đeo râu đội tóc giả, rồi diễn viên, ca sĩ, người mẫu mà tôi không thèm nói tên ra nhưng tôi biết và thậm chí có cả ảnh chụp họ, tới lần nào và được thua bao nhiêu tiền, đi với ai..vv ( vốn mỏ nhọn nhiều chuyện nên tôi hóng hớt được vô tình thôi, chứ hàng cóc ké như tôi thì sao mà biết được những chuyện thâm cung bí sử của những “vĩ nhân” đó được).
Ban đầu mới sang còn nhiều tiền lắm bạc thì kẻ hầu người hạ lên xe xuống ngựa, ăn có người bón tè có người nâng chim, còn các quý bà quý cô cũng vậy..sau thua riết rồi làm cái bang và bị dán hình – khi thua hết tiền bạc thì họ lê la bám lại sòng, ngồi đánh câu kéo nhỏ nhỏ thấy ai được nhiều thì xin, gọi là cái bang, sau xin nhiều quá, lầy lội quá thì bảo vệ chụp hình dán ở cửa sòng bạc cấm không cho vào, và họ lang thang bên ngoài và làm gái rồi vạ vật bệnh tật xong giậm giụi ở một xó xỉnh nào đó tối tăm nhơ nhuốc- một kết cục đen tối và bi thảm với khá nhiều người theo bác thằng bần.
Theo như lời cậu em nói thì ngoài mọi thủ tục xây dựng một sòng bài thì thủ tục quan trọng gần như 100% phải có là yểm “bùa” và ”trấn” phong thuỷ, những con bạc như thiêu thân, u mê lao vào lửa và chỉ có chết với chết chứ ít có bị thương lắm, đã ăn được tiền của sòng thắng quay ra mà không biết cách thì lần sau quay lại là xác định chỉ có mạt, vài lần đầu đánh nhỏ thì sẽ được cho ăn tý xíu gọi là “khích lệ, động viên”..
Đang ăn nên làm ra ( những chủ sòng tôi gặp trong bóng tối tôi chưa thấy ai thua cả dù họ có người không hề biết đánh bạc và cũng chưa bao giờ chơi bạc) thì cậu em rẽ ngang và đi..tu.
Cái chuyện đi tu ở Cam nó cũng lạ, tôi thì không rành lắm về những hệ phái tu hành này, chỉ biết là họ cạo đầu rồi mặc áo thụng đỏ vàng ngồi xếp bằng đọc kinh gõ mõ chát chát là đi tu thôi. Hồi còn ở Cam có anh bạn chủ quán nhậu chuyên bán rượu và ngồi gắp rót say quắc cần câu cùng anh em tôi suốt, rồi một thời gian chúng tôi chuyển đi, hơn tháng sau quay lại đúng vào lễ rước nước của họ, khi sàng vào lễ xin cái bánh ăn thì ngớ người ra khi thấy tay chủ quán đầu cạo trọc ngồi chễm chệ gõ mõ cốc cốc chát chát, rồi xoa đầu con nít và nếm thức ăn như thật. Ở những nước theo Phật giáo thì chỉ có những nhà sư mới được phép xoa đầu con nít và người khác thôi.
Ở lễ cúng dường tôi thấy tay chủ quán bạn nhậu với tôi đi xoa đầu con nít và nếm đồ ăn, người ta xếp từng dãy dài đồ ăn và các sư đi nếm mỗi món một tý, món nào sư thích ăn thì chỉ cho gia nhân bê vào trong lát ăn, thịt cá cua..cân tất, miễn là khầy khoái thôi ( thế mới sướng chứ) không cần biết món chay hay món chảy nữa.
Thấy tôi đứng há hốc mồm nhìn tay chủ quán cười và chỉ vào con cá nướng to tướng xong hất hất đầu với tôi, tôi gật gật, vậy là anh ta cho người bứng đi, lát sau xong lễ chúng tôi mon men vào trong ngồi chia nhau chở con cá nướng đó, và mắt tròn mắt dẹt nhìn tay này, phục nó lác mắt luôn, tay này có vợ và bốn đứa con, ở ngay cổng chùa thỉnh thoảng lại ghé về nhà chuyện thật 100% bà con ạ. Sau đó tay khầy này còn nhậu với chúng tôi một hai lần nữa..chắc tu kiểu ”gieo duyên” như gần đây mấy anh chị sâu bít ở ta hay chụp hình quá.
Còn cậu em tôi thì tu có lẽ theo kiểu khác và cũng vì lý do gì đó khác thì phải.
Có những biến cố lớn đã xảy ra trong chính gia đình nhà cậu em.
Người anh trên cậu còn sống là anh ba, còn anh cả và một anh nữa đã mất trong chiến tranh, anh ba nhận trọng trách thờ cúng “tổ” ( là tiếp tục nối nghiệp luyện ”bùa”) đã xin phép cậu em nên tôi mới dám nói tên loại “bùa” này, đó là loại bùa gọi là “ngũ sắc” biểu tượng với những người theo và dùng nó là những mảnh vải đỏ, hay những sợi chỉ nhiều màu được tết lại rất khéo và đẹp, “phép” chính và mạnh nhất của tổ này là hộ thân, không riêng tôi mà nhiều anh em từng kinh qua trận mạc ở Cam ít nhiều có lần nhìn thấy những xác lính pot hay vũ khí đồ dùng của chúng có buộc những đạo bùa này, phổ biến nhất là những dải vải màu đỏ, và cũng không riêng tôi mà nhiều anh em khác có kể lại rằng khi phục kích chúng, vây kín rồi bắn đạn bay như mưa nhưng vài tên vẫn chạy như không và không bị hề hấn gì mới lạ lùng, theo cậu em nói thì theo bùa, xin bùa, xin “phép”.. là một chuyện, còn phải “niệm” và kiêng kỵ nhiều thứ nữa mới đủ “linh” dù nó rất khó tin nhưng mày mò tìm hiểu bao năm thì tôi phải thừa nhận rằng hình như nó có thật..
Rồi hai anh em cậu em ban đầu chân ngoài chân trong làm kinh doanh sòng bạc, sau dấn sang xây dựng rồi đất đai gì nữa..họ giàu khủng khiếp, tôi nhớ khi tôi sang chơi thấy nó đeo cái đồng hồ đẹp quá tôi tò mò xem, nó cởi phắt kỷ niệm tôi, thấy chữ rô lếch thì tôi ngu ngu nghĩ như những loại rô lếch hay pát tơ hồ cẩm đào anh em tôi hay dùng thôi nên nhận, nào ngờ lái xe của nó nói cái đồng hồ đó nó mua hơn ba trăm ngàn mỹ, tôi nghe lùng bùng lỗ tai đổ mồ hôi hột và nhất định trả lại nó, viện cớ bảo thôi a đeo nó mất gía trị, cậu đeo đồng hồ loại triệu bảy như anh người ta bảo tỷ bảy chứ anh đeo loại tỷ bảy thì ai thèm tin..thấy tôi thích đi cái xe bán tải của nó lúc đó ở VN tôi gần như chưa thấy, nó nói sẽ mua kỷ niệm tôi một cái, nghe nó nói nhẹ như lông hồng, miệng người sang có gang có thép biết nó ko nói chơi nên tôi phải nói ngay, anh xin cậu, coi như anh nhận rồi, khi nào cần anh sẽ lấy…nói vậy chứ ai mà dám nhận dù với nó chỉ là một cái búng tay.
Sau khi anh em cậu em chia nhau ra hai mảng, nó làm sòng bạc và buôn lậu xe ô tô, người anh làm xây dựng và đất đai khai khoáng gì đó nữa..mọi thứ đang hanh thông thì hoạ tới.
Bên người anh trong khi giải toả mặt bằng đất ở Xiem Riap thì đã bị “phạm” phải một “tổ” cao hơn và mạnh hơn, theo như nó nói lại thì có lẽ đó là nơi ở của một ”thầy tổ bùa” và người này đang luyện “bùa” gì đó, do người này không chịu rời đi khỏi mảnh đất đó, và ông ta đã bị tai nạn xe ô tô và mất một cách..hợp lý ở đường xa lộ.
Công trình xây dựng kia còn chưa đâu vào đâu thì công nhân bỗng bỏ việc rất nhiều, có nhiều sự việc lạ lùng xảy ra ở mảnh đất đó, do anh ba làm cùng người Trung Quốc nên họ cũng có tý tâm linh, cũng mời thầy pháp, thầy cúng gì đó tới cúng kiếng nhưng không ăn thua, rồi vợ tay thầu TQ kia bỗng dưng lăn ra chết bất ngờ khiến tay đó hoang mang dừng lại không dám làm nữa mà hối thúc anh ba của cậu em phải làm tiếp.
Theo cậu em kể lại thì sau khi máy móc hạ cái cây Cầy to trên cái mảnh đất đó xuống thì anh ba anh bỗng thấy đau đầu và hoa mắt ngã xuống đất ngất xỉu trong văn phòng, phải đưa vào viện cấp cứu, nằm viện hơn mười ngày thì khỏi..sau đó thì vẫn làm việc bình thường nhưng anh ba luôn có cảm giác hoảng sợ và rùng mình liên tục mỗi khi đêm xuống, rồi một lần đi công việc ở Thái Lan anh ba đã bị chết tại Thái, một cái chết khá lạ là chìm trong bồn tắm ở khách sạn.
Cậu em đưa xác anh ba về bằng chiếc quan tài đặc biệt đem về quê nhà để thiêu, chiếc quan tài được thiết kế để bảo quản lạnh, và cái xác cũng được bảo quản nhưng không rõ vì sao khi mang xuống khỏi máy bay khi đưa vào chùa cho các sư đọc kinh làm lễ trước khi đi thiêu, nắp kính quan tài mở ra cho người thân xem mặt lần cuối thì anh ba anh bỗng ộc ra rất nhiều máu từ miệng, và mắt với miệng cũng tự há ra dù trước đó bình thường vì xác đã được khâm liệm cẩn thận từ Thái Lan rồi.
Sau khi anh ba mất được bảy ngày thì cậu em chính thức bắt đầu phải lễ “tổ bùa” để thay anh ba chăm sóc “tổ”, nhà theo luyện bùa thì phải có người thừa kế thì phải, cái này tôi cũng nghe nói vậy, theo như cậu em nói thì đáng ra là thằng con trai của anh ba phải đứng ra nhận gánh, nhưng nó đang đi du học ở Mỹ để đốt tiền chứ cũng chả biết gì và có ở nhà thì nó cũng còn lâu đã biết làm gì.
Rồi bắt đầu có nhiều chuyện lạ xảy ra ở nhà cậu em.
Căn nhà cậu em tôi đã từng qua chơi vài ba lần nên nhớ. Đó là căn biệt thự cũ được sửa sang lại rất đẹp và hiện đại nằm gần con đường đại lộ mao trạch đông rộng lớn xuyên qua thủ đô Phnogpenh, đi qua bệnh viện Trung Quốc xây từ ngày xưa, qua hai cái ngã tư thì nó nằm phía tay trái, từ phía đường lớn rẽ vào có khu phức hợp gì đó toàn chữ tượng hình đỏ choé. Căn nhà to và đẹp có vườn cây và cả bể bơi, gara xe khu đó toàn nhà giàu và nhà quan chức ở an ninh được bảo vệ cẩn thận.
Căn nhà rộng có hai tầng, một hầm và rất nhiều phòng với nội thất xa xỉ tới xa hoa, cậu em và vợ con ở phía mặt sau chỗ nhìn ra cái hồ nước và phía ngoài bên kia đường là một cái vườn hoa rất đẹp, còn anh ba cậu ở phía trên cùng vợ con, người mẹ có một phòng to phía dưới sảnh chính, ngoài ra còn có bốn người giúp việc nữa, một người ở cùng mẹ cậu em để tiện chăm sóc, ba người kia ở những căn phòng phía sau.
Sau này những người giúp việc khi đã xin nghỉ việc có kể lại, từ khi người anh của cậu em mất, thì rất nhiều lần những người này buổi tối khi làm việc trong nhà thì nghe tiếng động, bất chợt nhìn lên thì họ thấy anh ba bị trói quặt tay và lưỡi bị thè dài ra ngoài, anh này bị một đám người đen xì đi xung quanh và đẩy lên cầu thang đi lên phía tầng trên.
Ban đầu thì một người thấy, họ còn nghĩ là nhìn nhầm, xong rồi nhiều người thấy họ đâm ra hoảng sợ, có hôm tất cả đang ngồi ăn tối muộn, do giúp việc nên họ ăn sau chủ, đang ăn thì họ lại thấy cái cảnh đó diễn ra thậm chí cả những mùi gì đó thối hoắc nồng nặc khắp nhà, và cậu con út của anh ba mới 12 tuổi định đi từ trên xuống, nó bỗng hét ầm lên và chạy quay lại phòng nơi mẹ nó và hai chị gái đang ở trong, anh ba có bốn người con thì thằng lớn đang đi du học và hai đứa con gái cũng chuẩn bị đi, còn thằng nhỏ nữa. Chị ba cùng hai đứa con chạy ra thì không thấy gì, những người giúp việc kinh sợ bỏ chạy hết ra khỏi nhà mãi mới dám quay vào và bỏ cả bữa ăn không dám ăn nữa.
Sau đó thì tới người mẹ cậu em có biểu hiện lạ, bà bỗng đòi ăn những món ăn sống, và hay đứng sau lưng những người giúp việc đang làm việc và mũi hít hít liên tục cùng ánh mắt liếc ngang liếc dọc khiến những người này giật mình ớn lạnh.
Rồi bà đổi tính và đổi cả giọng, bà thường lúc ẩn lúc hiện trong nhà, đứng hay ngồi ở một chỗ nào đó im lặng lưng khòm xuống và nhìn chăm chăm những người giúp việc đang làm việc, lạ là có khi bà ngồi ngay bàn ăn cạnh chỗ họ làm nhưng họ không nhìn thấy, chỉ khi một người đi ra ngoài và quay vào thì giật nảy mình khi thấy bà ngồi đó thu lu, mắt hau háu nhìn mấy người làm đang nấu ăn, chỉ khi họ nấu ăn thì bà mới ra ngồi đó, còn bình thường bà ngồi phía phòng khách, hoặc đứng nhìn họ tưới hoa qua cánh cửa kính tay bà kéo nhẹ rèm ra và gương mặt bất động chỉ có ánh mắt là nhìn chằm chằm khiến họ giật mình hoảng hốt vì bất ngờ thấy bà..
Bà đổi giọng nói nặng như thổ ngữ người Kampongcham dù trước đó bà không bao giờ nói giọng đó, giọng nói khá khó nghe và rin rít..
Chuyện đến tai cậu em, chưa biết phải xử lý sao thì xảy ra chuyện động trời nữa, chị vợ anh ba cùng ba đứa con anh ba khi đi chùa cúng lễ, chùa ở bên Thma koh bên Kampong spu cách nhà hơn trăm cây số, chưa kịp tới chùa thì bị tai nạn chết cả bốn người vì bị tàu hoả tông, duy có người tài xế văng ra ngoài bị thương nặng khi đưa vào viện cứ ú ớ la hoảng ko nói được gì tới gần năm ngày sau mới chết.
Tang tóc chưa dừng lại ở đó, người cháu đang đi du học khi về chịu tang mẹ và các em sau lễ cúng tuần một đêm nó ngã lộn cổ từ tầng hai xuống sảnh và gãy cổ.
Và người mẹ già sau đó cũng như hoá điên, chỉ sau đó chưa đầy ba tháng thì bà đã lén chui vào phòng tắm hơi và bật hết công suất hơi nóng, tới khi người giúp việc phát hiện ra thì bà đã như gần chín trong đó vì hơi nóng..
Lúc này cậu em đã quá kinh sợ và lo cho gia đình mình, cậu em không dám cho vợ và các con qua bên phòng bên này và nhanh chóng đưa vợ con về Xihanukvil nơi có một dinh thự nữa để nghỉ dưỡng ở đó rồi thuê hẳn một đội 5 vệ sĩ túc trực canh gác, căn biệt thự này cậu hỏi nhân viên và tài xế có ai dám ở không, một tài xế kiêm vệ sĩ của cậu em xin ở và trông nom, cùng vài nhân viên, nhiều năm rồi người này cùng gia đình vẫn ở đó cùng vài nhân viên kia mà không xảy ra chuyện gì cả.
Cậu em kể lại, khi lên căn phòng thờ “tổ” thì một buổi tối sau khi bà mẹ mất thì bỗng nhiên cả dãy ban thờ đổ rầm xuống tung toé hết, cậu biết đó là dấu hiệu của “tổ” bị “lật”..nên vội vàng di tản vợ con và chuẩn bị một mình gánh chịu.
Theo như lời cậu nói thì đó là kiểu như anh ba đã đi phá “tổ” của đạo phái khác và hại người coi giữ “tổ” khi phá vỡ “phong ấn” của người kia thì “âm binh” đã thoát ra theo và trả thù..
Tôi chỉ nghe nó nói lại vậy và chẳng biết có hay không chuyện đó, nếu dùng bùa làm điều xấu và bị quật thì tôi từng thấy và có nghe nói nhiều, còn bị “lật” thì cũng chưa thấy..
Rồi cậu em bỏ tất cả công việc, giao lại cho những người tin cẩn và cạo tóc lên chùa đi tu, nhờ thầy pháp ”trấn yểm” cho vợ con và ở riêng để chấp nhận chịu những tai ương nữa tới với riêng mình, theo như nó nói thì bị “sel” lỗi cái gì đó và cả cộng nghiệp vì những việc của cả hai anh em đã làm trong quá khứ nên nó chấp nhận và chờ đợi một kết quả có thể là thảm khốc đến với nó..
Nhưng cũng may là sau nhiều năm tu hành rồi tôi thấy nó và vợ con vẫn ổn.
Chả biết nói gì và làm gì chỉ biết cầu mong cho nó và vợ con nó tai qua nạn khỏi thôi.
BONUS: Chuyện của Lính Bắn Tỉa
Bonus 1 chuyện của ông em đồng đội của Người Kể Chuyện, nick là “Lính Bắn Tỉa”, ông này phải biên tập lại, viết sai chính tả tùm lum nhưng chuyện hay ko thua gì Người Kể Chuyện, Anh .H anh ta nhắc trong câu chuyện chính là Người Kể Chuyện.
Xin chào tất cả anh chị em trong này, mình là người mới đến, xin góp vui với các bạn những câu chuyện mà mình từng được chải qua.
Nhưng trước tiên cho mình phải xin phép các bạn trước là mình viết sai lỗi chính tả nhiều lắm, và học văn ngu nên mình viết không được giỏi như anh mình người kể chuyện, mọi người xin thông cảm đừng chửi mình, chuyện ma quỷ mình gặp nhiều như rác ở những nơi anh em mình đi qua, hay ở lại, do mình là dân tộc Tày và ông mình bố mình đều làm then nên mình biết là có ma, nên mình không sợ nó vì mình không làm gì nó, có thỉnh thoảng tức hay buồn thì mình mới trêu nó thôi, còn bình thường thì tôn trọng nhau như bạn bè thôi. Trong khi đợi các anh em mình đi sau mình xin kể cho mọi người nghe một câu chuyện đọc vui thế này, có sao kể thế mình không biết viết hay đâu nên các bạn thông cảm.
Đầu mùa khô năm 1995 mình đã đến đây, đây là khe tà răng, dưới núi kan đa, thum mòn, tên Campuchia khó đọc khó nhớ nên mọi người thông cảm cho mình, lúc đấy đi công việc thôi, cùng cả đội 9 anh em mình, đầu mùa khô nhưng trời vẫn mưa lắm, ở đây có mấy phum người campuchia ở, toàn rừng, dân họ nghèo khổ lắm như vùng núi cao của mình thôi, đi bộ hai đêm mới tới gần thung lũng gì đó tên đẹp lắm nhưng mình không nhớ, vì công việc nên không được tiếp cận dân mà phải ở rừng, đêm ở đây nguy hiểm vì nhiều rắn rết, mìn, lựu đạn của pôn pốt cài. Nơi này gần biên giới Thái lan do chính quyền yếu kém chỉ lo đánh bạc nên lính khơme đỏ trốn ở rừng và biên giới vẫn mò về cướp phá, giết chóc dân làng suốt, đọ súng liên tục, gần như ngày nào cũng có một vụ, nên anh em mình luôn phải cẩn thận.
Đường vào phum thì có nhiều đường nhỏ nhánh, nhưng anh em mình ở rừng bên ngoài ở đấy có nhiều nhà bỏ không, của khơme đỏ trước, cả cánh đồng rộng trước khơme đỏ lùa người thành phố ra cải tạo làm nương rẫy ở đấy họ giết rất nhiều người lúc đầu quăng trong khe nước, không chôn đâu, sau thối quá với chảy theo nước ra ô nhiễm quá, nên chúng cho đào hố chôn tập thể, những người sống ở đây về kể lại chứ mình khôg được xem lúc đấy. Chỗ anh em mình ở ngay gần dãy nhà việc cũ của khơme mà giờ bỏ hoang, phía sau mới là chỗ nhốt người lao động, nhà nhốt người thì làm tạm bợ nên đã bị đốt cháy hết, còn hai dãy nhà kia vẫn còn, đêm thỉnh thoảng anh em mình vẫn xuống đó nằm, bên trong nhà nhốt người lao động kia thì lần nào nằm đấy mình cũng nghe thấy họ kêu khóc và gọi, tiếng họ thì mình không biết đâu nên cũng không biết họ nói gì cả, rồi cả tiếng trẻ con khóc rất nhiều do đêm đầu không biết mình chui vào ngay nhà như bệnh viện cũ của họ, vừa vào nhà đã thấy trẻ con chạy toả ra ngoài, có hai đứa nhảy lên xà nhà, mình không sợ mấy đứa kia mà chỉ sợ hai đứa trên xà nhà, vì chúng nó đều có răng nanh rồi, sắp thành quỷ những quỷ trẻ con này sợ lắm vì nó không sợ thầy đâu chỉ có cách bắn nó bằng súng nó mới sợ thôi chứ thầy yếu còn phải nghe và chiều theo nó nữa, không là nó sẽ giết.
245078240_112205721236323_6314226294426465160_n.jpg
Đáng như bình thường mình ra ngoài ngay đi chỗ khác chứ không ở đây, mà do chỉ đạo rồi chia ba mũi mà mình là mũi chủ công nên phải ở đó không chuyển được, ba thằng nằm thay nhau ngủ mà không ngủ được vì cứ có những tiếng động như gió giật trời lại mưa cuối mùa nữa không mưa to mà dai lắm như mưa phùn của Việt nam mình ướt lạnh và bẩn lắm, mình nói hai thằng kia ngủ đi đến tầm 2 giờ là phải dậy vì tầm đó là không được ngủ bên dưới hai thằng bé kia nó rất dễ bắt hồn mình đi, anh em sống chết có nhau nên nghe mình lắm, chúng nó sợ không dám ngủ vì bao lâu rồi chỗ này bỏ hoang rồi nhưng vẫn có mùi cồn với tiếng lách cách lenh keng suốt cả 9 anh em đều nghe thấy mà không biết từ đâu, hôm sau ban ngày tụ lại với nhau kể lại mới biết, còn mình thì nhìn thấy nhiều lắm bóng đi ra đi vào suốt toàn đàn bà con gái trẻ con, gầy trơ xương mặt phù to ( mình có biết để nhìn họ xin mọi người đừng hỏi là cách gì để nhìn được họ vì đây là chuyện tế nhị của gia đình mình mong anh chị thông cảm) nếu là người mình mình có cách gọi họ nói chuyện ngay.,nhưng người này mình không biết tiếng họ đâu nên không nói được với họ là họ cần gì vì họ cứ bu vào cửa chỗ bọn mình đông lắm rồi kêu gào điếc tai có lúc tức quá phải đuổi bớt đi, nhưng sợ nhất hai thằng bé trên nóc xà nhà nó cứ nhìn mình rồi cười rồi nhe răng doạ, bình thường là cho vài viên rồi nhưng lúc đấy không được bắn, ho còn không được ho nên nó không sợ đâu tới tầm 3 giờ vừa ngủ chợp mắt thì mình giật mình vì thấy hai thằng kia vỗ gọi dậy nhìn ra trước sân lúc đấy lại có trăng mờ suông nên thấy có người đang múa, nhìn lên xà nhà không thấy hai thằng ôn con kia rồi, mình biết ngay là bị nó phá, nghe anh em báo nguy anh em mình vội chạy lên thì thấy thằng em trẻ nhất đang cầm hai tay hay dao găm múa ở sân kiểu múa của người khơme hay múa trong phim hay trong lễ hội của họ, khác cái là hai tay cầm hai con dao găm. Anh em ai cũng ngơ ngác không biết làm sao anh .H người kể chuyện vội hỏi mình t ơi mày xem thằng l làm sao mẹ rồi vừa mò ra đi đái cái quay vào là bị, trăng thì sáng thế này nó phang cho quả chết cả lũ bây giờ. Mình nói để em xem rồi ra túm nó định bấm nhưng nó khoẻ lắm tay lại múa dao liên tục, thằng em này bình thường nó đã giỏi dao găm cận chiến rồi giờ còn bị nhập nhào vào là nó xỉa chết ngay …vừa nhảy ra tránh thì a t với a.H lao vào a.H rút súng chĩa vào mặt nó quát ngồi xuống, ngồi..tao bắn chết mẹ mày giờ, nó vẫn ngồi xuống nhưng ngửa cổ ra sau cười hí hí nói gì như thách đố vậy rồi nó không đứng nữa mà đứng tấn rồi nhảy nhảy rất xa ( may là nó đứng tấn chứ đứng thẳng nó chết rồi) vì thấy một đường đạn đỏ khé vút qua đầu nó nghe pập pập vào bức tường ngay trước mặt mình anh tân hét nằm xuống tản ra mình lao ngay ra hướng đạn bay có ba thằng đang bò ngay đó bắn chết hai còn một thằng nhảy xuống ngay châm tường chạy mất thì nghe tiếng k54 nổ bên trong.. may chúng nó có ba thằng . Mình thấy im nên quay vào thấy a.H đang lôi thằng l vào nhà, hoá ra lợi dụng có tiếng súng anh t với a.H bắn hai phát sượt đầu thằng l nó tỉnh, do hai thằng ôn kia sợ nên thoát ra chạy vút luôn lên mấy cây thốt nốt không biết cây nào vì tất cả năm cây cùng rung như có mưa đá rơi vậy. Vào tới nơi tôi bấm cho thằng l một hồi nó mới tỉnh soi đèn thấy mắt nó vẫn đỏ nên a.H nói từ đã nằm im quây lấy thằng l rồi a.H rút dao cắt áo nó xong được lúc thì trời sáng, bọn tôi rút qua cánh đồng lên quả đồi rậm tôi đi sau cùng sợ hai thằng ôn kia bám theo, nhưng may chắc do sợ nên không thấy nó nữa. Còn những người kia họ ôm đầu chúi vào nhau và rúc hết vào những bụi cây họ kêu gì đó tôi không rõ sa tê sa tê liên tục…
Bốn ngày sau có lệnh chuyển. Hai giờ chiều a.H ra lệnh quay lại đó trước khi đi bảo tôi tìm hai thằng ôn kia để trả thù..anh em tôi xộc thẳng vào phòng đó nhưng nó không còn đấy chỉ có một hai bóng trẻ con anh .H bắn hai phát lên tường, mấy anh em ra dãy cây thốt nốt lùa nhưng không có đấu hiệu gì, tôi nghĩ nó chạy vào rừng trước mặt, nhưng ở đó nhiều trâu bò nó chưa chắc dám đâu vì trâu bò đái khai lắm nó sợ, tôi nghĩ nó vẫn đâu đó trong mấy gian nhà đổ kia thôi, đi tìm hết mà không thấy, rồi thằng l bị nhập hôm đó tự nhiên chỉ ra sau dãy nhà bọn tôi ra theo thì a.H phát hiên có cái cửa như cửa hầm giống như bể chứa nước gọi tôi đến tôi soi thì phát hiện một thằng trong đó còn thằng kia không biết đi đâu, tôi thả cây và tụt xuống hầm đó xây bằng đá và có nước bên trong thằng ôn nấp ở góc run cập cập chắp tay vái vái nhưng mắt nó vẫn láo liếc liên tục. Tôi lên nói với anh .T anh .H là có một thằng còn một thằng không biết đâu rồi. A t điên tiết định cho phát lựu đạn xuống a.H nói thôi kệ mẹ nó đi, rồi mấy anh em rút.
Khi đi trừng trăm mét tôi ngoái lại thấy nó lên khỏi hầm đứng nhìn theo ngay dưới bụi cây không biết thằng ở dưới hầm hay thằng còn lại tôi lên đạn lấy đường ngắm định cho vài phát thì thoắt cái không thấy nữa, các anh kéo tôi thôi đi kệ mẹ nó tôi cũng không muốn làm vậy mà vì chúng nó suýt giết anh em mình nên tôi tức thôi.
Còn nhiều lần nhiều chuyện nữa mà tôi viết không hay mỏi tay mắt lắm rồi nên để các anh hay bạn tôi viết tiếp, nếu không hay xin đừng chửi tôi vì tôi không được học nhiều như mọi người chỉ biết cầm súng thôi chứ cầm bút rất khó nên tôi biết.
Mong mọi ngừoi đọc thông cảm cho mình nhé. Chúc mọi người luôn bình an trong dịch
anh em mình phải đi công việc hẹn mai kia sẽ kể tiếp ạ
Xin chào các anh chị.
BONUS: Chuyện của người quen cũ
Chuyện của bạn anh Người Kể Chuyện – có sự biên tập của anh Người Kể Chuyện
Khá bất ngờ khi gặp lại bạn cũ, người bạn này từng có thời gian lái xe cho cậu em tôi.
Giờ bạn không còn ở Việt Nam, vô tình vào facebook chuyện tâm linh đọc và nhận ra tôi, bạn có viết một bài về lần gặp gỡ của chúng tôi, có liên quan tới cả câu chuyện về người anh em của tôi nữa và đưa cho tôi chỉnh sửa lại.
Xin đăng bài của người bạn cũ này và tôi có chỉnh lại tý chút cho dễ coi hơn ạ.
Cảm ơn người anh em cũ còn nhớ tới tôi nhé, chúc bạn nơi đó bình an.
Xin gửi tới anh chị em câu chuyện của bạn tôi viết, mời mọi người cùng đọc ạ.
………
Chuyện ngôi nhà của anh tôi.
(Kỷ niệm với anh Người kể chuyện)
Vào tầm năm 1999 tôi đang làm tài xế cho anh tôi, anh tôi làm ở trung tâm huấn luyện chó nghiệp vụ cho các đơn vị nghiệp vụ trong lực lượng vũ trang.
Nhà anh tôi ở quận 7, đường 47, lúc đó thì quận 7 còn nhiều nơi hoang vu cây cối um tùm lắm, anh tôi có một căn nhà ở gần cuối đường rất rộng có cả ao và sân, anh bán sau đó mấy năm và người mua, là đàn em của chú Năm Cam đã xây thành khu biệt thự lớn có sân vườn và cả những phòng hát karaoke và phòng ăn, họ kinh doanh nhà hàng quán hát và cả cờ bạc.
Căn nhà cũ của anh tôi lúc trước trên mảnh đất đó thì có nhiều chuyện lạ xảy ra lắm, tôi nghe chị vợ anh kể cũng có, em gái anh và anh trai anh cũng có kể lại vài chuyện, thì trước mảnh đất anh ở là do cha anh chia cho và nhà cha anh cũng ở ngay kế, chỉ cách một cái ao nước nuôi cá, có vài lần từ nhà cha anh đi sang nhà anh thì cô em gái anh khi đó chưa lấy chồng có thấy một người dáng như đàn bà đứng nổi ở giữa ao như là đứng trên một cái gò đất, nhưng kỳ thực là chẳng có cái gò nào ở ao nước đó cả, lúc đó cô gái em này chưa biết là ai, nên có dừng lại dòm coi sao thì vút cái, người kia như trôi ngang trên mặt nước vào sát rặng bình bát rồi mất tiêu luôn hổng thấy đâu hết nữa.
Cô em anh chạy vội về la quá trời cho cha và anh hai qua, mọi người bật đèn coi nhưng không thấy có gì cả.
Lần hai thì anh hai của anh, một hôm đi về muộn, từ ngoài lộ rẽ vô đường 47 thì thấy có hai ba bóng người đi phía trước như là đang khoát tay nhau đi, rồi tới cổng vào nhà anh họ cũng rẽ vào.
Anh hai thấy lạ tưởng ăn trộm vì khi đó khuya muộn rồi, từ cổng vào nhà anh thì có đèn đường, và cha anh cũng kéo thêm bóng đèn cho tỏ nữa, thấy mấy người kia đi trươc lại mang ba lô và nón tai bèo lụp xụp lắm, anh hai tưởng là bạn của anh ghé vô chơi thăm anh, khi thấy mấy người đi rẽ qua tay trái thì anh hai chạy theo gọi với, qua bên bển nè, vì bên tay mặt mới là nhà của anh sếp tui.
Thì mấy nguời kia quay lại cười lắc lắc đầu, không rõ mặt chỉ thấy hàm răng trắng lắm, rồi từng người một tan ra như khói mất tiêu luôn, anh hai sợ quá té tại chỗ và la gọi cha và người em trai út ra, cũng bật đèn soi khắp nhưng hổng có gì cả.
Cha anh chỉ nói chắc bay nhìn lầm rồi con, làm chi có ai đâu bay..
Rồi một hôm tới má anh, mấy bữa bả bệnh tới hồi khoẻ lại thì cha anh với út em bắt cá dưới ao lên giết thịt, mới chập chập thôi khi bà đang làm cá thì thấy lẹt xẹt phía sau, ngó lại bà thấy có hai ba người thanh niên ngồi phía sau có người nói má ơi nay má làm cá cho tụi con ăn với, tụi con đói quá má ơi.
Ngay lúc đó má anh không hiểu sao không nghĩ gì mà chỉ nói, ừa bay chờ tý má làm cá rồi bay vô nhậu với ổng nha mấy đứa.
Tới hồi lúc sau thì bà như giật mình, bà quay sau ngó quanh thì không có ai ở đó cả, phía sau đó là chỗ nhốt ngan vịt chứ không có gì.
Bà thấy lạnh rùng mình nên vội bỏ bếp chạy lên gọi ông, ông ơi khi nãy tôi làm cá thì có mấy thằng nhỏ nó kêu đói nó xin ăn..
Ông xách cây đèn chạy xuống coi thì không thấy gì, ông chỉ nói bà nhìn lầm nghe lộn thôi chứ có ai nào?
Rồi tới lượt ông bị, đêm đó giữa rằm, ông ra hái hoa lan vô thắp nhang.
Khi đang hái thì ông thấy có ai đó bê cái rổ cho ông bỏ bông vô, ban đầu thì ông nghĩ cậu út hay cô con thôi, tới hồi định quay vô nhà thì ông thấy cái rổ hoa bỏ đó, trăng thì sáng, còn có cả đèn, chỗ sân thì thoáng rộng và thưa có ai đứng đó thì phải thấy rõ đường chứ.
Tới khi vô nhà thắp nhang xong, ra cây hương thiên địa thì ông thấy tận mắt có ba bốn anh bộ đội người áo quần ướt mem sình bùn đang ngồi co ro dưới cây nhang nhìn ông, còn có cả ba lô bên mình, có người chân không có người mang dép râu, mấy người đều chìa tay qua phía ông.
Ông bất ngờ quá làm rớt cả dĩa hoa đang bưng trên tay và bước thụt lùi..mấy người kia đứng lên hết và cùng quay lưng đi một hơi ra phía rặng binh bát.
Ông vội chạy qua bên nhà anh tôi gọi anh và hỏi, bay có dẫn bạn về nhà không?
Anh tôi khi đó mới về vừa tắm xong còn chưa ăn cơm vội nói có đâu ba, con về có mình con, sao vậy ba?
Ông không nói gì chỉ xua tay rồi về bển lại.
Rồi tới nhà anh gặp.
Anh chị có hai cháu một cháu mới học lớp hai và một cháu đi mẫu giáo, cháu trai đi mẫu giáo thường nói với chị có chú nào hay chơi cùng con buổi tối, chú trốn con hổng tìm được, rồi chú vẽ cùng con.
Chị mới đầu chỉ nghĩ chú út hoặc bạn chú út thôi, tới một hôm buổi tối chị chạy qua bên ông bà nấu ăn xong về đưa con qua ăn, hai đứa bé ngồi trong nhà chơi xem tivi và học bài chờ qua ông bà ăn cơm, vừa vào nhà thì chị thấy có người đi trong nhà ra thấy mặc đồ bà ba đen tay cụt, nghĩ là bạn của anh về, chị tính vào gọi anh mời cả bạn qua ăn, thì thấy anh chưa về, lại thấy cậu con khóc nói chú vừa chơi với con xong chú đâu rồi.
Lúc đó thì chỉ có hai đứa nhỏ trong nhà, anh chưa về nên không có ai nữa cả.
Chị lo quá vì nhiều lần thấy con nói vậy rồi, nên bữa đó chị chờ anh về nói với anh.
Qua mấy bữa sau anh nói tôi chở cho anh hai con chó nghiệp vụ về, loại chó không đủ chuẩn phục vụ, tuy không đủ chuẩn nhưng so với chó thường thì nó vẫn hơn đứt, một con tên lu, giống bẹc giê, và một con tên húc giống chó chăn cừu.
Tôi cho anh em làm chuồng sắt phía hông nhà anh cho chúng ở đó.
Con lu thì hay sủa mỗi khi đêm, nó chỉ sủa vu vơ thôi nhưng tiếng nó rất to, còn con húc ít sủa hơn và nó sủa là có người.
Một đêm tôi ngủ lại nhà anh vì hôm sau đi công chuyện sớm cùng anh thì có chuyện.
Tôi nằm ngoài phòng khách coi tivi, lúc đó chỉ chừng 10 giờ mấy tối, thỉnh thoảng tôi có cảm giác như có ai đi tới đi lui ngay phía lầu trên phòng khách, chỗ đám con nít hay học bài.
Phòng anh chị và các cháu thì ở dưới trệt, trên đó thì có phòng cháu lớn nhưng nó không ngủ đó mà ngủ cùng ba mẹ với em.
Ban đầu thì nghĩ con nhỏ đó chưa ngủ mà đang học bài, tới chừng cứ nghe thấy tiếng ly chén gì kêu lách cách thì tôi hé mắt dòm, tôi thấy hai bóng người cao lớn chứ không phải mấy đứa nhỏ, cả hai cứ đi qua đi lại và người đung đưa như con lắc đồng hồ.
Khi đó chưa biết gì tôi nghĩ kẻ trộm, và bấm điện thoại nhắn tin cho anh ra hỗ trợ, anh ra ngay và đóng chặt cửa phòng vợ con lại đề phòng.
Tôi bật điện sáng và chắn phía dưới anh mở cửa ra sân mở chuồng chó, cả hai con chó cùng chạy vào nhà mà không chạy đi đâu, con lu thì rất nhanh chạy thẳng lên lầu, vì thang lên ngay phòng khách, con húc thì không lên mà ngồi bệt xuống vẫy đuôi và sủa từng hồi hướng lên trên lầu một.
Anh cùng con lu chạy lên trên, con lu là chó nghiệp vụ nặng 39 ký lô và mạnh lắm, sau khi kiểm tra cả mấy phòng thì không có ai, con lu liên tục đánh hơi và lồng lên sục sạo khắp chốn, rồi nó sủa lên và phóng từ trên lầu xuống rồi lao thẳng ra vườn.
Con húc vẫn ngồi đó vẫy đuôi và sủa chứ không lên trên, con húc thì bé nhưng độ chiến và khôn thì hơn con lu, chẳng hiểu sao nó chỉ ngồi đó mà không chạy lên.
Tôi chạy ra ngoài sân bật bóng đèn lên và gọi con lu chỉ nghe tiếng nó sủa ở tút xa, gọi hồi không thấy nó quay lại, tôi quay vào nhà, chợt có cảm giác rùng mình..
Khi tôi nhìn lên mái hiên nhà anh, tôi thấy rõ một người đứng ở đó hai tay như chắp lại trước ngực, nghĩ là trộm tôi gọi anh ra, anh đứng nhìn rồi vội gọi con húc và lấy cây đèn soi lên, cái bóng đó biến mất thật là nhanh ngay trước mặt tôi và anh.
Khi đó tôi như biết cái gì đó rồi, tôi sợ quá vội chạy vào nhà ôm con húc, thật lạ là nó không có phản ứng dữ dội gì như khi phát hiện ra mục tiêu lúc ở trại huấn luyện, nó chỉ há miệng thè lưỡi và vẫy đuôi như mừng thôi, và cũng không sủa nhiều..
Sau đó hai bữa thì một hôm anh bảo tôi đưa về nhà sớm, rồi quay ra đầu Lâm văn Bền đón một xe vào.
Có ba anh xuống xe vào là bạn của anh, một anh bận quân phục mang lon thiếu tá lái xe, hai anh kia bận đồ dân sự cao to dữ lắm, anh cao ốm hơn và vui tính sau này tôi mới biết là anh Người kể chuyện, mặt dữ dằn, nói giọng hà nội nhưng rất vui hay giỡn vui.
Mấy anh nói chuyện với anh tôi khá lâu rồi đi ra ngoài, cả ba anh cùng anh tôi đi quanh nhà, qua cả phía nhà ông bà, nhà chú tư phía sau, anh H người kể chuyện vào nói chuyện và hỏi thăm ông bà, còn anh bự con cao lớn dữ dằn đầu hói cầm một con dao găm có vỏ màu hơi đỏ, loại dao lính đặc nhiệm hay xài, tay anh cầm một sợi dây màu đen, phía đầu cọng dây cột một cục gì đó màu thép, như con lắc, anh thiếu tá đi sau cầm một bó nhang lớn anh cắm thành một đường từ phía rặng bình bát vào tới gốc cây lan, anh hói đầu kia thì đứng chỉ cho anh thiếu tá làm, rồi anh hói đầu ngồi xếp bằng nhắm mắt im lặng ngay dưới nắng rất lâu.
Anh người kể chuyện và anh thiếu tá kia chỉ im lặng hút thuốc chờ.
Sau chừng hơn giờ đồng hồ, anh hói đầu gọi anh kể chuyện lại nói gì đó, anh kể chuyện vừa cầm cây dao kia vừa sới từng dao đất cho vào bốn chiếc chén ăn cơm, anh lấy thuốc lá đốt và cắm vào cây gài vô miệng bát sau đó anh quỳ xuống khấn vái gì đó khá lâu, rồi lấy đĩa xin âm dương.
Trong khi anh kể chuyện làm và sai anh thiếu tá bê từng cái chén đất về phía cây hương, thì anh hói đầu vẫn ngồi im khoanh chân nhắm mắt tay anh cầm một cây quạt giâý cứ xổ ra lại thu lại rất đều, thỉnh thoảng anh đưa ba ngón tay lên ngang trán mắt vẫn nhắm.
Cuối cùng các anh đứng lên nói đã xong, anh kể chuyện sai hai anh kia lấy bốn chén rượu và bốn chén chè đậu xanh mà chị đã chuẩn bị xếp dưới cây nhang, anh đốt thuốc và cắm liên tục trên nền đất.
Đồ lễ cũng không có gì cầu kỳ hà rầm, chỉ có bốn bộ đồ mã, mũ dép..ít vàng mã.
Trái cây và bốn chén cơm, nước, đồ chay và bốn bó hoa.
Cúng lễ xong thì anh thiếu tá dọn dẹp hết mọi thứ, từ đầu tới cuối chỉ ba anh làm chứ không cho ai đụng tay vô.
Sau thì các anh nói ông bà mở kinh đọc.
Sau đó thì mọi chuyện êm xuôi, sau gặng hỏi anh tôi anh tôi mới nói rằng đó là bốn anh lính đặc công hy sinh ở đó từ mậu thân, cốt thì không còn chỉ còn hồn vương vấn nơi đó, họ không trêu doạ gì gia chủ chỉ nhìn thấy và thèm hơi ấm gia đình thôi.
Sau thì anh chị tôi bán nơi đó chuyển qua bên thảo điền, cô út lấy chồng rồi ra nước ngoài định cư, chú tư ở cùng ông bà, mọi người đều khoẻ mạnh đất được giá thì anh chị bán chuyển đi chỗ khác cho thuận tiện công chuyện làm ăn.
Các anh bảo anh tôi xây cái am ở đó, sau này chủ mới họ lại dỡ bỏ để xây phòng hát và sân khấu nhạc, nhưng sau thì lụn bại vì vướng lao lý vì chứa bạc hay gì đó trong vụ án chú Năm tôi cũng không rành lắm là chỉ nghe nói vậy thôi.