CHAP 96:
CHUYỆN BÊN QUẬN 5
Vào tầm năm 2000 tới 2002 lúc đó tôi quận 5 ở một thời gian công việc, bốn anh em tôi được sắp xếp ở một căn nhà đoạn đầu đường HB, tôi vẫn nhớ nó gần một con hẻm đi thông ngoằn nghoèo sang chùa Cây Mai.
Căn nhà ngay mặt đường lớn tiện cho việc đậu xe, nó là nhà công vụ hay nhà gì tôi cũng không quan tâm lắm, được bố trí ở thì chúng tôi ở thôi, loanh quanh khu đó nhiều quán xá, cà phê, cơm sườn rồi xe ôm ba gác rất nhiều. Có cả những khu nhà trọ cho người dân lao động qua bên chợ gạo Trần Chánh Chiếu làm việc, hay chợ Tân Thành, Bình Tây nữa..
Căn nhà này có một trệt hai lầu, ngoài Bắc gọi là ba tầng, phía trên còn có giàn phơi, sân trồng cây cảnh.
Trước khi chúng tôi về ở thì cũng có hai anh em mới chuyển đi, còn trước đó nữa có ai thì tôi không được biết.
Khi chúng tôi ở thì tầng trệt làm chỗ đậu xe, nấu nướng vì có bếp, chúng tôi làm việc ở lầu hai và ngủ nghỉ ở lầu ba, lầu hai và lầu ba mỗi lầu chia làm hai phòng, ba phòng.. trên lầu ba lên sân phơi bể nước, còn có một căn phòng nữa, nhìn như được cơi thêm.
Phía ngoài sân phơi khá rộng, có bàn đá và bồn cảnh hay bể cá gì đó đã bỏ không từ lâu, anh em ít lên đó vì ban ngày thì nắng, đêm thì nóng với lại trên đó có một tổ ong vàng, chả hiểu sao ngay sau khi mới tới ở được chừng 4-5 hôm thì một hôm hai cậu em dọn dẹp sao đó chạm phải cái tổ ong và bị lũ ong lao vào chích cho mỗi người mấy phát, đau phát sốt tôi phải xách xe chạy lên tận Tân Bình xin vợ cậu em đang nuôi con bú ít sữa về vừa bôi vừa cho chúng uống mới đỡ, sau đó tôi hoá vàng cái tổ ong, vì lũ ong dữ quá cứ thấy người lên là bay ra chực tấn công.
Căn nhà này liền kề với nhiều căn khác xung quanh trông như dạng chung cư, tập thể vì có căn họ quây thêm những căn phòng tạm bằng tôn để ở thì phải..họ trồng cây cảnh khá nhiều và phơi đồ nữa, chỉ hai căn kế hai bên căn tôi ở thì thấy có vẻ bụi bặm bẩn thỉu hình như gia chủ cũng giống chúng tôi không dùng đến sân thượng.
Căn nhà này có lẽ là cư xá xây từ thời Pháp hay Mỹ thì phải, thiết kế nó khá lạ có cả giếng trời lấy ánh sáng và khoảng sân nhỏ ở giữa nhưng do người sau sửa sang xây thêm lên nên nhìn nó thành kín bưng chật chội tối om nhìn như cái kho vậy, chất lượng xây dựng thì ngày đó tốt lắm muốn đóng cái đinh vào tường cũng rất khó, cửa gỗ và chấn song hoa văn chắc vẫn từ xưa dày cộp từng lớp sơn cũ chồng mới..
Những ngày đầu mới ở đó thì nói thật là anh em tôi gần như đi suốt tới đêm mới về và chỉ tắm rửa rồi ngủ gục, có khi vài ba ngày mới về một buổi, cũng có lúc ở nhà cả mấy ngày, anh em mày mò mua bếp dầu hôi về nấu nướng với nhau hôm nào rảnh rỗi ở dưới lầu trệt.
Một hôm chúng tôi đi miền Tây mấy ngày chỉ một cậu ở nhà, khi về tôi nghe cậu này làu bàu là nhà này kỳ quá mấy anh ạ, đêm em ngủ phòng ngủ lầu hai cứ như có ai đập cửa cái phòng bên cạnh tưởng các anh về dậy coi thì không có ai, gần như đêm nào cũng vậy..
Nghe anh bạn nói vậy thì tôi cũng có lăn tăn chút, vì nói thật là khi ở nhà đó một mình vài ba lần khi anh em đi vắng, tôi thỉnh thoảng có cảm giác bồn chồn hoặc bất an, ngồi làm việc mà cứ lạnh gáy liên tục, trời nóng mà trong nhà mát lạnh, có lúc nằm ngủ buổi trưa tại ghế bố trong phòng làm việc phòng tối vì dùng máy chiếu, có lúc lơ mơ tôi thấy có hai cô gái và một đứa trẻ cứ đi đi lại lại thấp thoáng khi thì ngay bàn làm việc khi thì ở cửa phòng và tiếng ly tách chén bát gì đó cứ loảng xoảng, đầu tôi luôn nặng chịch và nếu ngủ thì như chìm rất sâu, khi dậy có cảm giác mệt và đau đầu trĩu nặng phải ngồi rất lâu mới khoẻ hẳn, thỉnh thoảng trong phòng giữa đêm tự nhiên nồng nặc mùi son phấn nước hoa của đàn bà mà anh em tôi chẳng ai là nữ cũng không ai xài nước hoa cả..
Một hôm tôi có khách từ Hà Tiên lên, sau khi làm việc xong thì cũng khá muộn rồi, anh em tôi gọi hai ly cà phê của cái quán cà phê Ngân bên ngõ rồi kéo nhau lên tầng thượng ngồi uống cà phê và nói chuyện, tới muộn thì anh bạn đồng nghiệp xuống tắm cho mát còn mình tôi ngồi đó, tự nhiên tôi rùng mình mấy lần, da gà cứ nổi lên, tôi nhìn quanh..khi nhìn sang phía sân căn nhà bên cạnh thì tôi giật mình, có một đứa trẻ đứng đó nhìn tôi chằm chằm từ bao giờ.
Thằng bé đó chỉ chừng 7-8 tuổi là cùng, tôi còn nhớ rõ nó mặc cái quần có yếm vuông phía trước bụng và có hai dây đeo, tóc cắt ngang lông mày, nó đứng im hai tay bỏ trong túi nhìn tôi..thấy hơi khó chịu nên tôi đứng lên tiến ra phía cái bể cảnh bỏ không và kín đáo liếc nhìn thằng bé đó, khi nhìn lại nó thì tôi giật thót mình khi thấy nó tiến sát lại hàng song sắt ngăn cách từ bao giờ, lúc đó chỉ cách tôi vài ba bước chân, tôi lạnh người vì ánh mắt của nó, hai mắt nó đen như hai cái hột nhãn không có tròng trắng trông dại đờ như ánh mắt của một bức tượng bị lỗi vậy, bên đó thì không bật đèn chỉ có ánh sáng đèn từ bên sân căn nhà tôi chiếu sang nên tôi nhìn thấy nó rõ lắm, tôi có nháy mắt và hất hất mặt chào nó, nhưng thằng bé này đứng im lìm bất động và gương mặt như vô cảm lạnh lẽo, ánh mắt lúc như nhìn tôi lúc như nhìn đi đâu đó, tóm lại trông nó giống một bức tượng hơn là một con người.
Tôi quay lại cái bàn đá ngồi xuống uống cà phê tiếp và mắt vẫn nhìn nó, lúc đó tôi có cảm giác là lạ rồi, tôi nghĩ hay thằng bé này có bệnh gì đó..
Tới khi anh bạn tắm xong quay lên gọi tôi rủ đi ra ngoài ăn tô cháo thì tôi chợt như bừng tỉnh, tôi bỗng rùng mình và toát mồ hôi, khi quay ra trả lời anh bạn xong thì quay lại tôi không thấy thằng bé đó nữa, tôi đã tiến sát lại hàng rào ngăn để nhìn sang khoảng sân bên đó cho kỹ, cửa nhà bên đó vẫn đóng và khoảng sân có vẻ rất bụi bặm có vài thứ đồ cũ được xếp ở góc, một bộ bàn ghế đá như bên tôi, còn lại không có gì..
Hai ba hôm sau tôi nói chuyện với mấy anh em; Đêm hôm trước tôi nhìn thấy có thằng bé ở sân nhà bên các ông ạ, nhìn nó lạ lạ, thì một cậu thản nhiên bảo tôi; Ma đấy anh ạ, nhà bên đó có ai ở đâu, bỏ không mà.., em thấy vài lần rồi, có lần gần sáng lên hút thuốc em còn thấy nó chơi đùa với một con chó nữa..
Mấy bữa sau tôi có mua một trái bóng nhựa ở cái tiệm ngay ngã ba Xóm Vôi về rồi quăng sang bên cái sân nhà đó.
Nhiều đêm sau thì không riêng tôi mà gần như cả mấy anh em, cả những anh em đi công tác tạt qua nghỉ nhờ cũng có nói nghe thấy tiếng lụp bụp như tiếng đá bóng vào lúc đêm khuya, và trái bóng đó mỗi ngày lại di chuyển một vị trí khác nhau chứ không đứng yên một chỗ, thỉnh thoảng tôi mua thêm đĩa cơm tấm rồi để ngay bờ tường, qua đêm hôm sau lại mang xuống đổ cơm đi và trả cho quán muỗng với dĩa.
Mãi hơn hai năm sau khi chúng tôi chuyển đi không còn ở đó nữa thì một lần khi ở Cần Thơ tôi lại vô tình gặp lại một người anh em từng ở căn nhà đó trước tôi, nghe tôi kể lại những gì tôi thấy ở đó thì anh có kể thêm, ngày trước khi anh ở đó thì thằng bé này và hai cô gái, một cô là người nước ngoài rất hay chọc phá các anh em ở đó, chính anh ấy đã từng gặp, họ cứ loanh quanh đi lên đi xuống cầu thang, đi ra đi vào những căn phòng loẹt xoẹt suốt đêm, rồi cười ( tôi cũng từng nghe thấy tiếng cười của đàn bà ở căn nhà đó, ban đêm nghe rất rõ và vang, nhưng khi đi tìm thì không thấy ai cả). Thỉnh thoảng thì khi anh em nằm ngủ họ cứ đứng phía trên đầu rồi thò tay giật tóc mai khiến người đang nằm ngủ phải bật dậy, có lúc thì như lè lưỡi liếm vào tai khiến họ vừa nhột vừa nổi da gà.
Còn người anh em ở cùng chúng tôi lúc đó có kể, có lần đêm khi vừa nấu xong tô mỳ đang ngồi chuẩn bị ăn thì anh nghe tiếng đàn bà nói; Cho tui ăn với.., giật mình, anh ngoái ra phía sau, thấy một cái đầu đàn bà lú ra ngay lối cầu thang xuống, anh vội đứng lên đi lại xem, và cứ thế theo thang đi lên tận lầu ba còn đang đóng cửa, rồi xuống tìm quanh mấy căn phòng..chẳng thấy ai cả, khi xuống thì tô mỳ đã nguội, nở bè hết nhạt nhẽo anh đã phải bỏ dở một nửa vì cảm giác khó ăn và lợm giọng..
Có lần thì một cậu đang bới đống giấy tờ giữa đêm thì giật nảy mình té ngửa vì bất chợt thấy một cô gái ngồi thu lu ngay trước mặt nhe răng ra cười với mình, cậu này thì yếu vía nên tè cả ra quần và ốm luôn mấy ngày, khi khỏi thì nhất quyết không ở nhà đó nữa mà lên Tân Bình ở..
Còn một cậu thì thỉnh thoảng nửa đêm dậy ngồi lấy chiếc đũa gõ vào cái chén ăn cơm không xong khóc rưng rức một mình, gõ chán rồi gần sáng lại lên đi ngủ cứ như bị mộng du, vì sáng mọi người hỏi thì không nhớ gì cả…
Tôi thì chưa có hân hạnh được diện kiến “cô đẹp” nào ở nhà đó chỉ thỉnh thoảng đêm ngồi làm việc một mình cứ thấy bồn chồn và sởn tóc gáy liên tục và có cảm giác như ai đứng sau lưng mình, cứ thỉnh thoảng lại phải ngoái đầu lại, nhưng chưa bao giờ thấy cô nào cả..
Tôi cũng lê la quán xá xung quanh và phỏng vấn vài ba bà tám quanh khu đó nhưng chả ai biết thông tin gì về khu nhà đó ngày xưa ra sao cả, người biết nhiều lắm cũng chỉ vài thông tin mơ hồ là những căn nhà đó xây từ thời Pháp rồi.. nên cũng chả biết nói sao, chỉ biết kể câu chuyện này cho bà con anh em nghe giải trí thôi, ngày mai rảnh xin kể thêm vài mẩu chuyện nhỏ nhỏ ở khu cư xá Bình Thới và khu dân cư lân cận xưa là khu nghĩa trang Nhị Tỳ Quảng Đông của người Hoa trước năm 75 rất rộng lớn ở quận 11, sau chính quyền cho di dời nghĩa trang và xây dựng khu chung cư và dân cư Bình Thới năm 1988 tới nay.