TIẾC VÀ NHỚ – BẢN KỲ BÍ HAI

CHƯƠNG 1: THAN NGẮN THỞ DÀI (VÀ NGHE TIẾNG THÌ THẦM DƯỚI GỐC PHƯỢNG)


Nghe bài viết

Mưa vẫn không tạnh từ sáng sớm. Những giọt nước mưa treo dài trên nan cửa gỗ mục, lắc lư như những chiếc đàn cầm rỉ sét của thời gian, chờ đợi ai đó có đủ kiên nhẫn để gảy lên một bản nhạc cũ kỹ. Căn nhà gỗ bên sông – cái mà dân chài và mấy đứa trẻ vùng ven vẫn gọi là “nhà nghiêng trăng” – đang chìm trong một nỗi buồn ẩm mốc đặc trưng của miền Bắc vào lúc chuyển mùa. Không khí nặng trĩu mùi gỗ mục, mùi giấy cũ và mùi nước mưa rịn qua khe hở của những tấm ván sàn không còn khít nữa.

 

Ông Lâm ngồi ở ban công, tay cầm tách trà đã nguội lạnh từ hồi nào không rõ. Ông 68 tuổi, mái tóc bạc phơ được chải chuốt cẩn thận như thể ông vừa chuẩn bị đi dự đám tang chứ không phải để soi gương trong phòng tắm đầy rẫy nấm mốc này. Đôi mắt ông vẫn còn sáng, nhưng ánh sáng ấy không tập trung vào thực tại mà dường như xuyên thấu qua lớp kính bẩn của cửa sổ, nhìn về một khoảng thời gian cách đây hơn năm mươi năm. Ông tự cười khẩy một tiếng nghe có vẻ ho khan. “Thầy giáo già sợ ma nhưng lại thích ngồi kể chuyện ma cho học sinh ngày xưa nghe,” ông thì thầm với chính mình, giọng run rẩy vì lạnh và vì thuốc lá trong họng chưa kịp thút ra hết.

 

Căn nhà này của ông là di sản từ người cha mất sớm, một ông cụ từng làm nghề thợ mộc và cũng là một người mê tín dị đoan hạng nặng. Ông cụ đã để lại lời trăng trối duy nhất trước khi nhắm mắt: “Nhà tôi nghiêng trăng vì lòng thương người còn sót lại chưa kịp tắt”. Câu nói lúc đầu nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng trải qua bao năm tháng, ông Lâm dần nhận ra rằng có những thứ không thể giải thích bằng lý trí, đặc biệt là vào những đêm rằm hay những buổi chiều mưa rào bất chợt.

 

Đêm nay là ngày 14 âm lịch. Trăng chưa lên nhưng không khí đã mang nặng hương vị của những chuyện siêu nhiên. Ông biết điều này. Từ khi còn nhỏ, ông đã được nghe kể về căn nhà này với cái tên “nhà nghiêng trăng”. Không phải vì kiến trúc bị lệch lạc hay gió bão làm cong vẹo mái ngói – thực ra ngôi nhà vẫn đứng vững như bàn thạch bất chấp lũ lụt năm nào trước kia – mà bởi vì vào mỗi đêm rằm, người ta bảo rằng vầng trăng không bao giờ tròn đầy mà lại như cố tình nghiêng hẳn về phía cửa sổ chính. Cái cửa sổ lớn bằng gỗ lim ấy, với những khung nan hoa hình thoi đã bị bạc màu theo thời gian, dường như là một chiếc miệng chờ đợi ánh sáng từ bên ngoài tràn vào để sưởi ấm cho người sống bên trong.

 

Ông Lâm đứng lên, bước xuống cầu thang gỗ kêu răng rắc. Tiếng bước chân vang lên trong không gian rộng lớn của căn nhà cũ khiến ông giật mình một cái, dù đây đã thành quen thuộc sau bao năm sống độc thân. Ông đi vào phòng ngủ, nơi vẫn bày đặt những thứ đồ đạc thời xưa: chiếc giường khung sắt sơn màu xanh ngọc, tủ quần áo gỗ mít cao tận trần nhà và trên bàn viết là chồng giấy vụn cùng cây bút mực còn nguyên seal.

 

Đột nhiên, ông dừng lại giữa đường. Một mùi hương lạ lan tỏa trong không gian phòng ngủ – mùi hoa phượng khô trộn lẫn với chút than củi cháy dở. Mùi này rất quen thuộc với ông. Nó gợi nhớ về cái trường trung học cơ sở cũ của ông, nơi ông từng đứng trên bục giảng ngày hôm nào đó và bị những học sinh nghịch ngợm trêu chọc là “thầy giáo già sợ ma”. Nhưng lúc ấy, mùi hoa phượng không bao giờ gắn liền với nỗi sợ hãi.

 

Ông bước đến bàn viết, lấy một tờ giấy trắng ra chuẩn bị ghi chép vài dòng nhật ký – thói quen tốt duy nhất ông giữ lại sau khi cuộc sống vợ con tan vỡ và căn nhà này trở thành nơi trú ngụ vĩnh viễn của ông. Ông đặt bút lên giấy. Nhưng ngay lúc đó, tiếng gõ cửa từ bên ngoài vọng vào mạnh mẽ hơn mọi ngày khác. “Gõ ba cái rồi dừng, gõ ba cái nữa”, ông nghĩ. Đó là cách người ta gọi cửa trong những câu chuyện ma dân gian miền Bắc.

 

Ông Lâm đưa tay ra mở chốt. Cửa gỗ kẽo kẹt. Không có ai đứng ngoài đó. Chỉ có tiếng gió rít qua khe tường và mấy giọt mưa bắn tung tóe lên ngưỡng cửa. Ông bước nhanh vào, khóa lại và quay người nhìn quanh phòng ngủ. Ánh đèn dầu điện yếu ớt chiếu sáng góc tường nơi chiếc ghế bành cũ kỹ đang chờ đợi. Đó là chiếc ghế mà ông từng ngồi viết thư cho Hạnh – một người con gái có cái cười làm tan chảy cả những ngày u ám nhất của tuổi trẻ ông, dù chính ông lúc đó lại không nhận ra điều ấy.

 

Đêm này khác thường. Không chỉ vì mùi hương hoa phượng hay tiếng gõ cửa lạ lùng. Mà bởi vì ngay khi ông đặt bút xuống giấy nhật ký, cây bút mực đột nhiên bắt đầu chảy mực đỏ tươi lên trang trắng. Ông giật mình nhìn lại, phát hiện mình không cầm cái bút đen quen thuộc mà đang cầm một cây bút mực màu đỏ thẫm, giống y hệt màu của cánh hoa phượng nở rộ vào mùa hè.

 

“Một chuyện ma tầm thường,” ông thì thầm với bản thân, cố gắng giữ cho giọng không run lên. “Tâm trạng già rồi mà thôi.” Nhưng sâu trong lòng, một nỗi lo sợ nguyên thủy đang len lỏi, giống như những con giun đất dưới lớp lá khô. Ông Lâm vốn là người thực tế, hay tự giễu mình là “thầy giáo già sợ ma nhưng vẫn thích ngồi kể chuyện ma cho học sinh ngày xưa nghe”. Tuy nhiên, khi đối diện với thứ gì đó vượt ra ngoài quy luật vật lý thông thường – dù chỉ là một cây bút mực xuất hiện không rõ nguồn gốc – thì sự thực tế ấy lại sụp đổ nhanh chóng.

 

Ông tắt đèn ngủ rồi nằm xuống giường gỗ cứng như đá. Căn nhà chìm vào bóng tối, nhưng ông vẫn mở mắt. Sự tĩnh lặng của đêm nay không phải là sự bình yên mà là sự chờ đợi. Ông nghe thấy tiếng gió lùa qua khe cửa sổ chính, mang theo những âm thanh khó hiểu vọng từ bên ngoài. Không chỉ có tiếng lá cây xào xạc, mà còn có một thứ gì đó gần như là giọng người – một âm thanh thì thầm nhẹ nhàng nhưng râm ran trong tai ông, giống như tiếng của người bạn già đang kể chuyện đêm khuya bên bếp lửa, nhưng lại mang theo một nỗi buồn xa xăm.

 

Ông cố gắng không tưởng tượng ra những điều kỳ lạ. Ông biết rằng đôi khi bộ não của con người, đặc biệt là người lớn tuổi sống cô đơn, hay tự tạo ra những âm thanh hoặc hình ảnh để lấp đầy khoảng trống tâm hồn. Nhưng ông cũng không thể phủ nhận rằng trong suốt cuộc đời mình, từ lúc còn là cậu học trò rụt rè cho đến khi trở thành một giáo viên già nua và cuối cùng là một người đàn ông sống độc thân bên nhà gỗ nghiêng trăng này, ông đã chứng kiến đủ nhiều thứ để biết rằng ranh giới giữa thực tại và tâm linh mỏng manh hơn những gì sách vở nói.

 

Ông nhắm mắt lại. Trong tiềm thức của ông hiện lên hình ảnh của Hạnh. Cô gái trẻ với cái áo sơ mi trắng trễ vai, tóc buộc đuôi ngựa bồng bềnh sau lưng, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả bầu trời mùa hè. Và rồi, hình ảnh đó tan biến, thay vào đó là những ký ức mờ ảo về trường trung học cơ sở cũ – ngôi trường nổi tiếng với “ma phượng”.

 

Đó là nơi ông từng đứng dưới gốc cây phượng già lớn nhất khu vực vào một buổi chiều mưa vừa tạnh. Không khí lúc ấy nặng nề mùi đất ẩm và lá rụng, tiếng chim hót liu riu nhưng cũng có cả những âm thanh kỳ lạ phát ra từ hàng cây cổ thụ – những cái “xào xạc” dù không hề có gió thổi. Học sinh của ông thường hay đồn đại rằng nếu đứng dưới gốc phượng vào lúc hoàng hôn, người ta sẽ nghe thấy tiếng thì thầm gọi tên mình. Một số đứa trẻ còn kể lại chuyện đã nhìn thấy bóng người mờ ảo trong tán lá.

 

Và chính tại cái khoảnh khắc ấy – ngay khi ông đang đứng run rẩy dưới gốc cây vì tưởng tượng ra những điều kinh dị đó – Hạnh xuất hiện. Cô bước đến với một nụ cười toe toét, làm tan biến đi cả bầu không khí ma mị vốn dĩ nặng nề bao quanh khu vực này.

 

“Thầy đừng sợ,” cô nói với giọng trong trẻo như tiếng chuông nhỏ, “Ma ở đây chỉ thích chọc ghẹo người nào đang có cảm tình với nhau thôi.”

 

Câu nói đó đã trở thành một định kiến trong tâm trí ông về Hạnh. Cô ấy – hay đúng hơn là ký ức về cô ấy – dường như luôn biết cách phá vỡ những khuôn khổ nghiêm túc của cuộc đời ông bằng sự hồn nhiên và cái cười của mình. Chính từ lần gặp đầu tiên dưới gốc cây “ma” đó, mối duyên nợ giữa hai người bắt đầu nảy nở – dù cuối cùng lại kết thúc với một nỗi tiếc nuối lớn lao.

 

Trong giấc mơ lúc ấy, ông thấy chính mình già nua đứng dưới gốc phượng, nhìn xuống bản thân trẻ trung đang ngại ngùng và không biết nên nói gì. Ông già trong mơ thở dài, giọng đầy trìu mến nhưng cũng mang theo sự nghiêm khắc: “Nói đi chứ, Lâm à. Sau này tiếc lắm đấy.”

 

Ông tỉnh dậy giữa đêm khuya với một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ. Trên bàn ngủ, ông phát hiện có một cánh hoa phượng khô nằm đó – dù cửa sổ đã đóng kín từ chiều sáng hôm ấy. Ông nhặt lên, nhìn kỹ. Lá hoa còn giữ nguyên hình dáng và màu đỏ rực rỡ, không hề bị dập nát hay phai nhạt như những cánh hoa rụng tự nhiên ngoài sân sau này.

 

Một lần nữa, ông tự hỏi: “Tâm trạng già rồi mà thôi.” Nhưng lần này, câu trả lời đó nghe có vẻ dối trá hơn bao giờ hết.

 

Sáng hôm sau, ông Lâm dậy sớm để quét dọn căn nhà gỗ trước khi mặt trời lên. Mưa đã tạnh hẳn, nhưng bầu trời vẫn còn phủ một lớp sương mỏng như lụa trắng treo trên những cành cây phượng già bên ngoài cửa sổ. Ông đi ra ban công, hít một hơi sâu mùi không khí trong lành pha lẫn chút ẩm ướt của đất.

 

Ông quyết định viết thư cho cô con gái duy nhất – hiện đang sống ở thành phố lớn – để tâm sự vài dòng về cuộc sống nơi đây. Ông ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ, lấy bút và giấy ra. Nhưng ngay khi ông chuẩn bị nhấc bút lên, cây bút mực lại tự động chạy nhanh trên giấy, viết ra những dòng chữ mà ông không hề nghĩ đến: “Cô Hạnh vẫn nhớ ngày hôm đó dưới gốc phượng… Cây phượng vẫn đứng đợi.”

 

Ông giật mình nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm một ai đó đã lẻn vào căn nhà này. Không ai. Chỉ có tiếng gió ngoài ban công rít nhẹ và tiếng chim hót vang vọng từ xa. Ông nhìn lại tờ giấy – mực vừa khô, những dòng chữ đen nhánh như thể được viết bởi chính người chủ nhân của nó, nhưng nội dung thì hoàn toàn không thuộc về ông.

 

Lâm đặt bút xuống, cố gắng đè lên những dòng chữ lạ bằng nét chữ nguệch ngoạc của mình: “Tôi là ông Lâm, năm nay sáu mươi tám tuổi, sống một mình ở nhà nghiêng trăng này. Có ai đó đang chơi trò gì?”

 

Nhưng ngay khi ông viết xong câu cuối cùng, cây bút mực lại tự động tiếp tục chạy trên trang giấy, không cần bàn tay can thiệp. Mực lần này là màu đỏ tươi – đúng sắc màu của cánh hoa phượng và của ký ức về Hạnh. Những dòng chữ hiện ra nhanh chóng, mang theo một giọng văn vừa hài hước vừa ma mị: “Tôi biết đó là ông Lâm. Đừng cố gắng chống cự nữa. Tôi chỉ đến để nhắc nhở rằng: Tình yêu không chết đi đâu cả, nó chỉ chuyển sang dạng thức khác – giống như cái bóng trong tấm ảnh cũ vậy.”

 

Ông Lâm nhăn mặt, nhìn tờ giấy với vẻ vừa giận dữ vừa bối rối. Đó không phải là một cuộc trò chuyện bình thường mà ông có thể diễn giải bằng lý trí hay kinh nghiệm sống. Nó mang đến cảm giác như ai đó đang ngồi phía sau vai ông và thì thầm những điều bí mật chỉ dành cho mình.

 

Ông đứng dậy, đi ra cửa sổ và nhìn xuống con đường làng bên dưới. Không có xe cộ, không có người qua lại. Chỉ có ánh nắng sớm mai chiếu rọi lên những gốc cây phượng già – những chiếc bóng đổ dài trên mặt đất như đang cố gắng vươn về phía ngôi nhà gỗ nghiêng trăng này.

 

Đêm nay ông sẽ không ngủ được nữa. Ông biết rằng điều gì đó đã bắt đầu thay đổi – và sự thay đổi đó không phải là thứ mà một người đàn ông 68 tuổi có thể dễ dàng chối bỏ bằng cách uống tách trà nóng hay đi dạo trong vườn. Những ký ức về Hạnh, về gốc cây phượng “ma”, và về cái lần anh suýt nói ra lời yêu thương rồi lại nuốt ngược vào bụng – tất cả đang quay trở lại với một cường độ mới lạ, vừa kỳ bí vừa hài hước đến mức làm ông không thể giữ được vẻ mặt nghiêm túc.

 

Ông Lâm quay lại bàn ngủ, ngồi xuống chiếc ghế bành và bắt đầu lật xem những hộp đồ cũ trong tủ quần áo. Mỗi cái hộp mở ra là một kỷ niệm. Những bộ quân phục cũ đã bạc màu, những tập bài giảng còn dính dáy mực, những tấm ảnh chụp chung với học trò – tất cả đều gợi nhớ về một thời kỳ ông từng tin tưởng vào lý trí và khoa học. Nhưng giờ đây, ranh giới giữa hai thế giới ấy đang bị xóa nhòa bởi những hiện tượng mà ông không thể giải thích.

 

Ông dừng lại ở một chiếc hộp gỗ nhỏ. Trên nắp có khắc dòng chữ: “Hạnh – Gửi cho người thương năm 1973”. Ông mở ra. Bên trong là một cái thiệp trắng với vài nét vẽ nguệch ngoạc bằng mực xanh và một tờ giấy nhỏ ghi chú tay: “Nói đi, đồ nhát.”

 

Chữ viết đó ông nhớ như in. Đó chính là chữ của Hạnh. Nhưng cái thiệp này lại xuất hiện sau bao năm tháng, trong một chiếc hộp gỗ kín mít mà ông khẳng định đã khóa rất kỹ từ trước. Ông cầm cái thiệp lên, cảm nhận hơi ấm vẫn còn tỏa ra từ những con chữ – dù trời lạnh và căn nhà không hề có máy sưởi.

 

Một tiếng gõ cửa vang lên đột ngột từ phía ngoài ban công. Không phải gõ ba cái rồi dừng như mọi lần, mà là gõ liên tục, mạnh mẽ, kèm theo một giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng: “Mở ra đi ông Lâm! Tôi không phải là ma đâu!”

 

Ông Lâm run rẩy đưa tay ra mở chốt cửa. Khi cánh cửa gỗ lim kẽo kẹt hé mở, một ánh nắng vàng rực rỡ chiếu vào khuôn mặt của chính ông – hoặc đúng hơn là một hình ảnh mờ ảo của người trẻ tuổi đang đứng đó với nụ cười toe toét và đôi mắt sáng như sao.

 

“Tôi đã bảo rồi,” giọng nói vọng lại từ bên trong căn phòng, vừa hài hước vừa thân quen, “Ma ở đây chỉ thích chọc ghẹo những kẻ đang có điều gì chưa kịp nói ra thôi.”

 

Ông Lâm nhắm mắt lại, thở dài một tiếng mệt mỏi. Ngày mới bắt đầu và ông lại phải đối mặt với “thực tại” này – thứ thực tại không tuân theo các định luật vật lý thông thường mà là định luật của cảm xúc, ký ức và những điều chưa được giải quyết. Và ông biết rằng, dù có muốn trốn tránh hay chối bỏ thì nỗi nhớ về Hạnh cũng sẽ mãi tồn tại trong tim ông, giống như cái gốc cây phượng già kia vẫn đứng đợi ở góc sân sau, bất chấp mưa nắng và thời gian trôi qua.

Related Posts

Những Bức Ảnh Nhìn Có Vẻ Bình Thường Nhưng Lại Ẩn Chứa Những Sự Thật Đáng Sợ

Thông thường, mọi người dùng những bức ảnh để ghi lại khoảnh khắc và kỉ niệm đẹp trong cuộc đời mình. Nhưng bên cạnh những sự kiện…

Ma Quỷ Dân Gian Ký

Đêm trăng thứ Nhất: [Chuyện Ma Vú Dài miền Tây] Đêm nay, câu chuyện đưa ta đến một làng quê nghèo ở Miền Tây. Cũng như mọi…

Cô đơn đấy em à!

Có khi nào đi xem phim một mình chưa? Cũng muốn đi với ai đó, mà lại không biết rủ ai. Có bao giờ sau một ngày…

Những Câu Chuyện Kỳ Bí Của “Người Kể Chuyện”

Một buổi tối nọ tôi đang nằm lướt fb, và tôi nhìn thấy bài viết của anh trong một nhóm chuyện tâm linh, phải nói rằng đó…

Hữu hạn?

“Nếu kí ức là một cái hộp, tôi mong nó sẽ không hết hạn. Nếu có một cái hạn được đề vào, tôi hy vọng nó sẽ…

Fake Shadow Street Art

Một nghệ sĩ đường phố San Francisco tên Damon Belanger đã vẽ những chiếc bóng giả, đúng vậy, là vẽ á mọi người, bên dưới các vật…

Leave a Reply