TIẾC VÀ NHỚ – BẢN KỲ BÍ HAI

CHƯƠNG 4: TIẾC ĐẾN SUỐT ĐỜI KHÔNG QUÊN (VÀ ĐÊM TRĂNG NGHIÊNG CUỐI CÙNG)

Nghe bài viết

Hiện tại, ông Lâm vẫn sống một mình trong căn nhà gỗ nghiêng trăng này – ngôi nhà mà dân địa phương vẫn thì thầm là nơi có ma phượng và những chuyện kỳ bí không thể lý giải. Ông đã 68 tuổi nhưng tâm hồn vẫn còn trẻ trung bởi những cuộc đối thoại đầy hài hước với ký ức về Hạnh. Đêm nay là đêm rằm tháng Bảy – mùa tựu trường và cũng là thời điểm mà ông tin rằng ranh giới giữa thực tại và tâm linh mỏng manh nhất.

 

Mưa tạnh từ sáng sớm. Trăng tròn treo trên bầu trời không nghiêng lệch như những đêm thường lệ, nhưng có điều gì đó kỳ lạ: nó dường như cố tình nghiêng hẳn vào cửa sổ chính của ngôi nhà gỗ cũ kỹ này, như thể muốn chui vào bên trong để sưởi ấm cho người già sống đơn độc trong đêm. Hộp đồ gỗ khắc chữ “Gửi cho người thương năm 1973” tự mở toang ra giữa phòng ngủ. Tấm ảnh đen trắng phai màu ngày xưa giờ đã rõ ràng hiển thị ba người: Lâm trẻ, Hạnh trẻ và ông Lâm già đứng phía sau mỉm cười.

 

Ông ngồi đọc lại nhật ký mà bấy lâu nay đã viết. Những dòng chữ tự viết thêm xuất hiện từng chút một bằng mực đỏ tươi – giống như những lời của chính ông nhưng lại được “ma” sắp xếp lại thành thơ:

 

“Tiếc điều chưa kịp gọi tên.

Tiếc câu thương mến còn quên ngỏ lời.

Nhưng đồ ngốc ơi, tiếc thì tiếc, nhớ thì nhớ…

Cũng đủ sống đến bạc đầu rồi.”

 

Ông cười khà khà, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Những ký ức không còn là gánh nặng nữa mà trở thành người bạn đồng hành trong những đêm dài cô độc. Ông rót một tách trà nóng và mời “khách” – bóng ma đang ngồi đối diện với ông trên chiếc ghế bành cũ kỹ.

 

“Này, lần sau yêu ai thì nói sớm đi,” giọng nói vừa ma mị vừa hài hước vọng lên từ phía sau lưng ông. Bóng người hiện hình rõ nhất trong suốt nhiều năm qua: một hình ảnh nửa trẻ nửa già, vừa giống Hạnh vừa giống chính ông – mắt nhìn xuống tách trà đang bốc khói nghi ngút, hai chân gác lên bàn như thể họ đang ở trong một quán cà phê bình thường giữa lòng thành phố ồn ào.

 

Họ ngồi trò chuyện đến gần sáng. Không còn nỗi sợ hãi hay sự bối rối nữa, chỉ có những câu chuyện phiếm về ngày xưa, về cái gốc cây phượng “ma” và cả những chuyện tình yêu của ông với Lan – người vợ đã qua đời trước khi ông biết đến sự hiện diện kỳ lạ này. Bóng ma thỉnh thoảng lại cười khúc khích, khiến không khí trong căn phòng gỗ cũ kỹ trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

 

Khi trời vừa hửng đông, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu vào cửa sổ chính làm tan biến dần hình ảnh của bóng ma. Chỉ để lại trên bàn một cánh hoa phượng tươi roi rói – dù ngoài sân cây đã già và trụi lá từ lâu. Ông Lâm đứng trước cửa sổ, nhìn vầng trăng cũ đang từ từ thẳng lại về vị trí ban đầu. Ông thì thầm: “Được rồi. Tiếc thì tiếc suốt đời. Nhưng đêm nay… cũng đủ rồi.”

 

Ông mỉm cười, tắt đèn, và lần đầu tiên sau rất nhiều năm – kể từ khi người vợ Lan qua đời – ông ngủ một giấc không mơ. Trong giấc ngủ bình yên đó, ông thấy mình đang đứng dưới gốc cây phượng già với Hạnh trẻ, tay nắm chặt nhau và nói những điều mà cả hai đã giấu kín trong tim suốt bao nhiêu năm tháng. Và rồi, tiếng cười của họ vang vọng mãi trên bầu trời mùa thu, hòa cùng tiếng gió thổi qua hàng cây cổ thụ bên dòng sông mênh mông.

 

Cuối cùng, ông Lâm hiểu rằng quá khứ không cần phải bị xóa bỏ hay thay đổi – nó chỉ cần được nhìn nhận với một cái nhìn đầy yêu thương và hài hước để làm dịu đi nỗi đau của sự mất mát. Và trong căn nhà gỗ nghiêng trăng này, giữa những bóng ma vừa đáng sợ vừa ấm áp, ông đã tìm thấy sự bình yên mà bấy lâu nay vẫn khao khát.

Related Posts

Những Bức Ảnh Nhìn Có Vẻ Bình Thường Nhưng Lại Ẩn Chứa Những Sự Thật Đáng Sợ

Thông thường, mọi người dùng những bức ảnh để ghi lại khoảnh khắc và kỉ niệm đẹp trong cuộc đời mình. Nhưng bên cạnh những sự kiện…

Ma Quỷ Dân Gian Ký

Đêm trăng thứ 4: Những linh hồn đói khát. Chúng ta từng biết tới Phương Tây với lễ hội Halloween vào ngày 31-10 hằng năm, ở Châu…

Cô đơn đấy em à!

Có khi nào đi xem phim một mình chưa? Cũng muốn đi với ai đó, mà lại không biết rủ ai. Có bao giờ sau một ngày…

Những Câu Chuyện Kỳ Bí Của “Người Kể Chuyện”

CHAP 4: Tôi vừa đi ngang qua Quận 5, nhớ lại bạn cũ, cảnh xưa…xin kể cho mọi người nghe câu chuyện này. Đây không phải chuyện…

Hữu hạn?

“Nếu kí ức là một cái hộp, tôi mong nó sẽ không hết hạn. Nếu có một cái hạn được đề vào, tôi hy vọng nó sẽ…

Fake Shadow Street Art

Một nghệ sĩ đường phố San Francisco tên Damon Belanger đã vẽ những chiếc bóng giả, đúng vậy, là vẽ á mọi người, bên dưới các vật…

Leave a Reply