TIẾC VÀ NHỚ – BẢN KỲ BÍ HAI

CHƯƠNG 2: HỌA CHẮNG KHIẾP TƯƠI ĐÃ TÀN (VÀ BÓNG NGƯỜI TRONG TẤM ẢNH)

Nghe bài viết

Năm năm sau cái đêm ông Lâm mở chốt cửa ban công để đối thoại với “ai đó”, cuộc sống của ông đã dần trở lại quỹ đạo quen thuộc. Ông vẫn sống một mình trong căn nhà gỗ nghiêng trăng, nhưng sự kỳ lạ dường như đã biến mất – hoặc ít nhất là giảm đi đáng kể đến mức ông có thể coi đó là ảo giác do tâm trạng cô đơn gây ra. Tuy nhiên, nỗi nhớ về Hạnh và những ký ức dưới gốc phượng vẫn luôn âm ỉ trong lòng ông, đôi khi bùng lên mạnh mẽ vào những đêm trăng tròn.

 

Ông đã kết hôn với một người phụ nữ tên là Lan – người mà ông gặp ngay sau khi tan vỡ mối tình đầu non nớt và đầy nước mắt ở tuổi mười tám. Cuộc sống của họ êm đềm nhưng nhạt nhòa như nước ốc, giống như chính căn nhà gỗ cũ kỹ này mà ông vẫn chưa từng bán được dù đã hỏi giá vài lần để làm vốn cho con cái. Lan là người thực tế, hiểu rõ tính cách của chồng nên không bao giờ ép buộc ông phải thay đổi những thói quen hay nỗi sợ hãi của mình. Nhưng bù lại, cuộc sống hai vợ chồng thiếu đi sự sôi nổi, đầy màu sắc mà Hạnh từng mang lại cho ông khi họ còn trẻ.

 

Một lần về quê dự đám tang thầy hiệu trưởng cũ – người mà ông rất kính trọng vì đã dạy dỗ và che chở ông những năm tháng học sinh nghèo khó nhất của mình – ông quyết định ngủ lại nhà gỗ này để tiết kiệm tiền chi tiêu. Căn phòng trên gác xép quen thuộc vẫn nguyên vẹn như năm nào: chiếc giường gỗ, tủ quần áo, và cửa sổ lớn nhìn xuống dòng sông mênh mông.

 

Đêm đó, trời mưa rào đột ngột. Mưa đổ ập xuống như những gáo nước từ bầu trời, khiến căn nhà gỗ rung chuyển nhẹ nhưng không gây nguy hiểm đến tính mạng. Ông Lâm ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, tay cầm cuốn sách đã đọc đi đọc lại vài lần, cố gắng tìm chút sự bình yên trong tâm trí. Nhưng khi ánh trăng xuyên qua lớp màn mưa chiếu vào cửa sổ, ông bỗng nhận ra một thứ gì đó kỳ lạ: chiếc gương trang điểm trên bàn viết đang hiển hiện hình ảnh của ba người thay vì hai như mọi ngày.

 

Ông đứng dậy, bước đến gần hơn để nhìn rõ hơn. Trong tấm gương mờ ảo là chính ông – với mái tóc bạc phơ và bộ đồ ngủ cũ kỹ – nhưng phía sau lưng ông lại xuất hiện một bóng hình khác. Đó là Hạnh – trẻ trung, mặc chiếc áo sơ mi trắng trễ vai quen thuộc, cười toe toét như ngày nào. Nhưng điều khiến ông giật mình nhất không phải là sự hiện diện của Hạnh mà là bóng người thứ ba đứng phía sau cô gái. Một bóng dáng cao lớn, gầy guộc, mang vẻ ngoài của chính ông nhưng già hơn nhiều – với đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả nỗi buồn và sự hài hước pha lẫn tiếc nuối.

 

Ông Lâm sờ vào gương, cảm thấy hơi lạnh lẽo tỏa ra từ mặt kính. Anh thử chạm nhẹ vào bóng hình trong gương thì nó không phản ứng gì, chỉ khẽ chuyển động theo tiếng động của ông. Và rồi, những ký ức ùa về như thác lũ: cái lần dưới gốc cây phượng “ma”, cái lần Hạnh đứng trên xe buýt nhìn ông với ánh mắt đầy hy vọng rồi biến mất, và cả những đêm ông nằm mơ thấy chính mình già nua nói rằng “sau này tiếc lắm đấy”.

 

Sáng hôm sau, ông tìm kiếm tấm ảnh ngày xưa trong các hộp đồ cũ. Cuối cùng, dưới đáy một chiếc hộp gỗ khắc chữ “Gửi cho người thương năm 1973”, ông phát hiện ra một bức ảnh đen trắng phai màu. Bức ảnh chụp hai người – Lâm và Hạnh – đang đứng dưới gốc cây phượng cổ thụ, tay nắm chặt nhau với nụ cười rạng rỡ. Nhưng khi ông lật ngược lại để xem kỹ hơn, phía sau lưng Hạnh có thêm một bóng người mờ ảo. Chính xác là người mà ông thấy trong gương đêm hôm trước: ông già từ tương lai, ánh mắt vừa tiếc vừa buồn cười nhìn về phía camera.

 

Ông cầm bức ảnh lên tay, cảm nhận sự ấm áp kỳ lạ tỏa ra từ nó – dù trời lạnh và không khí trong phòng ẩm mốc. Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu: “Liệu có phải chính tôi là ma của chính mình?” Ông lắc đầu quầy quậy, cố gắng xua tan ý tưởng điên rồ này đi. Nhưng hình ảnh ba người trong tấm ảnh đã ăn sâu vào tâm trí ông và không thể xóa bỏ được nữa.

 

Đến ngày gặp lại Hạnh – hay đúng hơn là khi tin tức về cuộc đời cô truyền đến tai ông qua những lời kể của bà hàng xóm già – ông cố gắng giữ sự bình tĩnh. Hạnh giờ đây đã lấy chồng, có con và sống ở một thành phố khác xa xôi. Cuộc trò chuyện dưới hàng cây cũ diễn ra khá bình thường, như thể thời gian chưa bao giờ ngừng trôi để lại vết tích gì trong họ. Ông nhìn cô với ánh mắt đầy trìu mến nhưng cũng mang theo nỗi đau ngầm: nỗi đau của một người đàn ông đã lỡ mất cơ hội nắm chặt tay mình trước khi mọi thứ trở nên muộn màng.

 

Hạnh dường như cũng biết điều này. Khi chia tay, cô đột nhiên hỏi: “Cậu có nghe tiếng thì thầm không? Nó bảo là ‘nói đi’ suốt từ hồi chiều đến giờ.” Câu nói khiến ông giật mình nhìn quanh, nhưng không thấy ai cả. Hạnh mỉm cười một cách bí ẩn rồi lên xe buýt, để lại ông đứng đó giữa cơn mưa nhỏ vẫn chưa tạnh hẳn.

 

Khi chiếc xe đã khuất bóng trong sương mù, ông quay lại nhìn gốc cây phượng già. Và lúc ấy, ông phát hiện ra một thứ kỳ lạ: Hạnh không chỉ còn một mình mà còn có thêm một bóng người nữa đứng phía sau cô – giống hệt bóng người mờ ảo trong tấm ảnh và trong gương ban đêm hôm trước. Bóng đó vẫy tay với ông rồi biến mất trong làn sương ẩm của buổi chiều tà, để lại trên mặt đất một vài lá phượng khô rụng lả tả.

 

Đêm ấy, ông không ngủ được. Ông ngồi viết nhật ký dưới ánh đèn dầu yếu ớt, cố gắng ghi chép lại những gì đã xảy ra. Nhưng khi ông đặt bút xuống trang giấy trắng, cây bút mực tự động chạy nhanh, viết thêm một câu mà ông không hề nghĩ ra: “Tiếc bông hoa chẳng kịp tươi đã tàn. Nhưng hoa ấy vẫn còn nở trong gương.”

 

Ông lật lại trang nhật ký, nhìn kỹ dòng chữ vừa hiện ra. Mực đen nhánh, nét tay quen thuộc nhưng nội dung thì đầy ma mị và triết lý một cách lạ thường. Ông đứng dậy, đi đến phòng tắm soi mình vào chiếc gương lớn bằng kính mờ. Và rồi, ông hét toáng lên khi thấy chính mình – nhưng không phải là bản thân già nua với mái tóc bạc phơ mà là phiên bản trẻ hơn mười tuổi đang cười toe toét phía sau lưng. Bóng hình đó nhìn ông với ánh mắt vừa vui vẻ vừa đầy bí ẩn như thể nó mới chỉ vừa gặp lại một người bạn cũ sau bao năm xa cách.

 

Ông vấp phải chiếc ghế bành, ngã lăn quay xuống sàn gỗ kêu răng rắc. Tiếng hét của ông vang vọng khắp căn nhà gỗ cũ kỹ nhưng không ai trả lời – bởi vì đó chính là nỗi nhớ và sự tiếc nuối của bản thân được nhân hóa dưới dạng bóng ma. Sáng hôm sau, hàng xóm láng giềng thấy mặt ông thâm tím và hỏi han dò xét. Ông chỉ đáp: “Đêm qua đánh nhau với quá khứ, quá khứ thắng.”

 

Câu nói đầy triết lý nhưng lại mang âm hưởng hài hước đặc trưng của tính cách tự giễu mà ông vốn có. Thực ra, ông không biết chính xác đã xảy ra điều gì trong đêm hôm ấy – chỉ biết rằng tâm trí ông đã được làm mới bởi một sự hiện diện kỳ lạ vừa đáng sợ vừa ấm áp. Những ký ức về Hạnh và gốc cây phượng “ma” giờ đây không còn là những nỗi đau mơ hồ nữa mà trở thành những người bạn đồng hành, nhắc nhở ông rằng quá khứ chưa bao giờ thực sự ngủ yên – nó chỉ chờ đợi cơ hội để quay lại và thì thầm trong tai ông: “Nói đi chứ Lâm à!”

Related Posts

Những Bức Ảnh Nhìn Có Vẻ Bình Thường Nhưng Lại Ẩn Chứa Những Sự Thật Đáng Sợ

Thông thường, mọi người dùng những bức ảnh để ghi lại khoảnh khắc và kỉ niệm đẹp trong cuộc đời mình. Nhưng bên cạnh những sự kiện…

Ma Quỷ Dân Gian Ký

[Đêm trăng thứ 2] CHUYỆN CHÓ ĐỘI NÓN CHỐNG GẬY [YÊU QUÁI/CON TINH] Hẳn người Việt Nam đa phần ai cũng biết đến câu chuyện về chó…

Cô đơn đấy em à!

Có khi nào đi xem phim một mình chưa? Cũng muốn đi với ai đó, mà lại không biết rủ ai. Có bao giờ sau một ngày…

Những Câu Chuyện Kỳ Bí Của “Người Kể Chuyện”

CHAP 2: Chào cả nhà ạ Vì tôi hơi bận con mọn chút nên hôm nay mới rảnh viết tiếp vài mẩu chuyện nhỏ, hầu chuyện quý…

Hữu hạn?

“Nếu kí ức là một cái hộp, tôi mong nó sẽ không hết hạn. Nếu có một cái hạn được đề vào, tôi hy vọng nó sẽ…

Fake Shadow Street Art

Một nghệ sĩ đường phố San Francisco tên Damon Belanger đã vẽ những chiếc bóng giả, đúng vậy, là vẽ á mọi người, bên dưới các vật…

Leave a Reply